Chung vành móng ngựa

By TRỌNG BẢO

                    

            Ảnh: "Thầy" Sầm Đức Xương và hai học trò chung vành móng ngựa. 

   

           Chung vành móng ngựa

      Thầy và học trò
        Cùng đứng thẫn thơ
        Chung vành móng ngựa
        Một nỗi đau vô bờ
        Cho ngành giáo dục
        Khi những con sâu tình dục
        Đứng trên bục giảng học đường.
        Các em cắp sách tới trường
        Ước mơ trong trẻo
        Thế mà “thầy” lôi kéo
        Vào vũng bùn tối đen
        Các em là tòng phạm
        Cũng chính là nạn nhân?
           Ngày 10/3/2011
                    TB

        

More...

Giới thiệu hai tập thơ của bạn bè

By TRỌNG BẢO

  

Bia 2 tập thơ


Giới thiệu hai tập thơ của bạn bè

         

Ngày áp Tết Tân Mão-2011 trời rét buốt. Cái lạnh giá kinh khủng len lỏi khắp chốn khiến con người dường như bất lực trước thiên nhiên. Giữa cùng một ngày rét này tôi nhận được hai tập thơ của các bạn văn chương gửi tặng. Đó là tập thơ "Khuôn mặt gió" của Nguyễn Thanh Cao (NXB Hội Nhà văn-2010) và tập thơ "Bóng nắng" của Nguyễn Đình Xuân (NXB Công an nhân dân-2010).

          Xin điểm vài câu thơ viết về mùa Xuân của hai tác giả cho bớt cái giá lạnh Đông vẫn đang tràn về. Nhà thơ Nguyễn Thanh Cao viết về mùa Xuân là quy luật của đất trời vạn vật:

          Đông tàn nắng ấm gió đưa
          Ngàn hoa đua sắc rợp mùa Xuân sang.
                             (Hoa cuối mùa)

          Trong ngày Xuân ấy:

          Thong dong một cõi Ca Trù
          Ngày xuân đượm màu câu hát
          Đào nương gieo lời khoan nhặt
          Tay giòn nhịp phách thảnh thơi...
                            
(Cõi Xuân ca trù)

          Trong bài "Mong" nhà thơ lại viết:

          Mùa Xuân vừa mới đi qua
          Nắng hè vội vã giăng nhòa bóng mây
          Bao người đợi lá Thu bay
          Anh mong sớm rét heo may Đông về...
          M
ong mùa Đông về để chờ:

          Ấm êm chiếc áo em đan
          Gửi anh chống rét vượt ngàn dặm xa...

          Có lẽ đây là cái rét chờ mong trong tâm tưởng của nàng Bân cổ tích mà nhà thơ cũng ngóng đợi. Nhà thơ Nguyễn Đình Xuân cũng bàn về quy luật của thiên nhiên qua câu thơ:

          Chiều nay nhớ về chiếc lá
          Từng nhuộm đỏ cả mùa đông
          Xuân sang trơ cành gầy guộc
          Thời gian khắc những vòng tròn...
                              (Cây bàng góc phố)

          Viết về cái chết (một sự buồn đau) của bà ngoại từng long đong nuôi chồng con đi chiến đấu rồi tản cư chạy Tây biết bao nỗi nhọc nhằn gian khổ nhà thơ vẫn gắn được vào với mùa Xuân một cách rất hợp lý và thiết tha:

More...

VanDanViet.net giới thiệu Trọng Bảo

By TRỌNG BẢO

Trọng Bảo - Tác giả & Tác phẩm
        LTG: VanDanViet.net giới thiệu tác giả và các tác phẩm của tôi. Xin chân thành cảm ơn BBT VanDanViet.net và xin đưa lại trên blog của mình chỉ xin được đính chính là tôi không phải là nhà văn mà chỉ là một nhà báo thôi (Trọng Bảo).

           Trọng Bảo
              Nhà văn Trọng Bảo (Ảnh tác giả gửi)
   

             Tác giả Trọng Bảo  

Quê quán: Thị trấn Hoa Sơn Lập Thạch Vĩnh Phúc

Hiện công tác tại: Phòng Thông tấn-Báo chí quân đội

Địa chỉ: 61- Cửa Đông-Hà Nội.

          Tác phẩm đã xuất bản:
 
  • Ngọn gió sân chùa-Tập truyện ngắn -NXB Thanh niên 2003
  • Bông hồng không gai-Tập truyện ngắn -NXB Công an nhân dân 2007
  • Đồng tiền lá đa-Tập truyện ngắn -NXB Quân đội nhân dân 2008
  • Phong lan đỏ-Tập truyện ngắn -NXB Hà Nội 2010
  • Đẽo cày giữa...cơ quan-Tập truyện cười -NXB Quân đội nhân dân 2000
  • Nụ cười chiến sĩ-Tập truyện cười -NXB Quân đội nhân dân 2001
  • Tốn công vỗ béo-Tập truyện cười -NXB Lao động 2003
  • Một số truyện ngắn được tuyển chọn trong các tuyển tập khác.

          Tác phẩm giới thiệu:  

Người thổi tù và trên bến sông

    của Trọng Bảo

                                                              

          Lão Vận bước vào chợ. Đàn nhặng xanh thấy động vù vù tạo nên những âm thanh u u u... Buổi chiều chợ không họp chỉ có mấy phản thịt phía ngoài cổng của những tay chuyên giết mổ là bán cả ngày. Lão Vận ném cái chổi và cái xẻng cùn xuống đất. Việc đầu tiên của lão là cầm cái bao tải rách đi thu hồi "chiến lợi phẩm". Đó là những thứ mà những người mua bán buổi sáng còn bỏ lại. Lão nhặt những cái túi ni lông còn lành đem ra bến sông giặt sạch bán lại cho những người chuyên bán cá bán cua đựng cua cá cho khách hàng. Hạt bí hạt mít lão để riêng đem rửa sạch phơi khô tích lũy phòng khi giáp hạt hết gạo. Hạt nhãn hạt vải lão nhặt đem lên đồi hoặc ngoài bãi hoang vùi xuống đất mong sẽ có hạt nảy thành cây đơm hoa cho quả.

          Sau khi nhặt nhạnh khắp chợ lão bắt đầu quét dọn. Lão quét kỹ từng dãy lều quán đùn rác về phía cuối chợ. Chợ quê nghèo chỉ là những cái lán che bằng rơm rạ thấp lè tè. Cách nhật chợ mới họp một phiên. Người ta gánh hàng đến trải một mảnh ni lông ra bày bán. Những thứ thải loại rác vỏ dưa vỏ dừa vứt ngay tại chỗ. Lão Vận quét dọn cật lực hơn một ngày chợ mới sạch sẽ. Rồi chợ lại họp rác rưởi lại ngập ngụa lão lại dọn dẹp vào buổi chiều và cả hôm sau ngày chợ không họp. Cứ như thế lặp đi lặp lại công việc của đời người quét chợ.

          Thực ra lão Vận mới chỉ làm người quét chợ được độ bảy tám năm nay. Trước kia lão là người chở đò ngang sông Đáy. Dòng sông Đáy mỏng manh như một sợi chỉ nằm dưới chân núi Tam Đảo. Nhưng khi mùa mưa nước lũ từ thượng nguồn đổ về dòng sông phình ra cuồn cuộn. Lúc mùa khô những tháng cuối năm thì nước lại trong veo sâu chỉ săm sắp bắp chân nhìn rõ cả cá tôm và đá sỏi dưới đáy. Ngày ấy lão Vận cũng chỉ chèo đò theo mùa nước. Mùa khô lão lôi con thuyền lên bãi rồi vào rừng chặt củi bán kiếm tiền đong gạo. Khi người ta bắc một cây cầu to sừng sững ngang sông thì lão Vận thành người thất nghiệp. Lão bán con thuyền nhỏ cho những người nuôi cá bè rồi lang thang đi làm thuê gánh nước thuê cho mấy bà bán bún phở trong chợ. Chợ quê ngày ấy không có người quét "chuyên nghiệp" như bây giờ nên rác rưởi ngập ngụa. Mấy bà bán hàng thường phải thuê lão quét dọn quán của mình. Rồi gần như cả chợ mọi người đều thuê lão quét tước chỗ ngồi bán hàng.

 Dần dà lão trở thành người quét chợ thuê. Tiếng là thuê nhưng không phải ai cũng trả tiền cho lão mà có cũng chẳng đáng kể. Bà bán cá thường trả công lão cái đầu cá mè. Anh hàng thịt đưa lão mẩu xương hôm nào hứng lên cắt cho một đoạn dồi dài độ gang tay. Thường là người ta cho lão hai ba trăm đồng. Nhưng phần lớn là làm ngơ mặc dù buổi chợ họ vẫn nhìn thấy lão gánh nước thuê vào các hàng quán. Lão Vận cũng chẳng đòi hỏi. Trước đây lão quét thuê từng chỗ bán hàng cho các chủ sạp thì họ dứt khoát phải trả tiền. Bây giờ lão quét cả chợ thì lại như làm không công. Gần đây chắc nhiều người có ý kiến ông chủ tịch xã cân nhắc nâng lên đặt xuống mãi mới quyết định "trả lương" cho lão bằng mười ki-lô-gam gạo một tháng. Nghe ra thì có vẻ to nhưng kỳ thực cũng chỉ bằng ba mươi nghìn đồng. Thôi thế cũng tốt lão Vận có một khoản thu ổn định đủ ăn đỡ lận đận khi giáp hạt. Đời lão cũng đã xế chiều rồi cần gì hơn nữa đâu.

          Quét xong tất cả các dãy quán trong chợ thì trời đã sập tối lão Vận thu các thứ "chiến lợi phẩm" ra về. Đống rác góc chợ ngày mai lão mới đốt hoặc gánh ra đổ ngoài bờ sông. Lão xách cái đầu cá lần bước về nhà. Lão thôi chở đò nhưng túp lều của lão vẫn ở trên bến sông.

          Về đến gần nhà lão huýt sáo và gọi:

          - Anh Cún đâu rồi!

          - Hực... - Một con chó to từ trong nhà phóng ra vẫy đuôi mừng rối rít. Nó ngoạm lấy ống quần lão kêu ư ử. Lão Vận vỗ về:

          - Đói lắm rồi hả! Để yên tao nấu cơm cho mà ăn. Hôm nay có cái đầu cá trắm của bà Thơm cho đây này!

          Con chó phóng lên hè. Nó chồm hai chân trước đẩy cánh cửa mở ra rồi quay lại cào cào xuống đất ý mời lão vào nhà. Lão Vận châm đèn tìm nồi nấu cơm. Con Cún cứ luẩn quẩn quanh lão. Thấy lão nhặt rau nó cũng ngoạm một cọng rau muống cắn ra làm mấy đoạn. Lão vỗ vỗ vào đầu nó an ủi:

          - Yên nào! Mày không làm được đâu!

          Lão quay lại đun củi vào bếp. Con chó nhổm dậy. Nó dùng miệng ngoạm một cành củi đủn vào bếp. Đôi mắt nó sáng long lanh nhìn lão Vận như muốn hỏi làm như vậy có được không. Lão Vận gật gật đầu. Con Cún rên lên ăng ẳng vẻ phấn khởi lắm.

          Cơm chín lão Vận chia ra làm hai phần. Một loa cơm của lão. Phần còn lại lão đổ vào cái lon sành cho con Cún. Cái đầu cá nấu canh lão chỉ gỡ được một chút thịt còn lại cho con chó cả. Con Cún vừa ăn vừa gừ gừ trong miệng. Nó có vẻ đói lắm. Cả ngày nó chỉ được ăn một bữa. Buổi sáng trước khi ra chợ lão dặn nó: "Trông nhà nhé!" rồi đi. Buổi trưa lão ở luôn ngoài chợ. Ai cho gì lão ăn nấy khi thì bắp ngô lúc khúc sắn luộc. Con Cún ở nhà nó loanh quanh chui ra chui vào túp lều. Đói quá thì nó lại lôi mấy khúc xương trâu xương lợn khô khốc ra gặp suông để đánh lừa cái bụng. Biết thế nhưng lão Vận không thể đưa con chó ra chợ được. Nó to lớn chạy lông nhông ai cũng khiếp với lại lão sợ nhất là bọn chuyên bắt trộm chó. Bữa tối bao giờ lão cũng dành phần cơm nhiều hơn cho nó. Vài năm gần đây lão mới được ăn cơm. Trước kia khẩu phần của lão chủ yếu là sắn. Nồi cơm chỉ lơ thơ vài hạt gạo bám vào miếng sắn. Tàn tật ốm yếu như lão có cái mà ăn là may lắm rồi. Con chó hình như cũng hiểu lão nghèo nên cho gì nó ăn nấy. Nồi cơm nồi canh lão để ngay dưới đất nhưng dù có đói đến mấy nhưng không bao giờ nó lén ăn vụng. Nó là con vật trung thành. Lão Vận bảo nó coi nhà- mặc dù nhà lão chẳng có thứ gì đáng coi- thì đố ai dám lại gần túp lều của lão. Ngày chợ không có phiên lão Vận mới cho nó đi theo. Trong khi lão dọn dẹp quét tước thì con Cún lùng sục khắp chợ đuổi chuột hoặc tìm kiếm những khúc xương mà cánh giết mổ quăng ra đâu đó.

 Lão Vận chẳng còn vợ con. Vợ con lão chết trong trận bom bọn Mỹ rải xuống bến sông khi lão đang chặt củi trên rừng. Lão sống thui thủi một mình. Cạnh hố bom lão chỉ đủ sức dựng lên một căn nhà nhỏ gọi là túp lều cũng đúng. Con Cún là bạn thân thiết duy nhất của lão Vận. Lão sống gần như cô độc ngay cái làng mà thời mở cửa đang dần dần chuyển thành thị trấn này. Xung quanh túp lều của lão những ngôi nhà cao tầng thi nhau mọc lên. Người ta bắt đầu ở sang ăn sang và chơi sang nên càng ít người muốn gần với kẻ lam lũ bần cùng. Trông lão lại có vẻ hơi dị dạng nên người ta càng ngại tiếp xúc. Chân phải lão không biết bị tật hay bị thương nên đi lại tập tễnh khó khăn. Khi gánh nước thuê thùng nước sóng sánh trào ra gần hết nhưng khi quét chợ thì cái bước thấp bước cao của lão lại làm cho nhát chổi dài hơn. Cùng trang lứa với lão bây giờ đều khá giả. Tuy họ không coi thường nhưng cũng chẳng ai muốn chuyện trò với lão. May mà lão còn có con chó làm bạn.

 Con chó là do lão nhặt được từ mấy năm trước. Hôm ấy trời đã sâm sẩm tối lão vẫn lội xuống sông giặt mấy cái túi ni-lông. Mưa ở thượng nguồn nên nước sông đang lên. Lúc lão đang chuẩn bị về thì chợt có một cái bao tải buộc túm miệng từ đâu trôi đến rạt vào chân lão. Lão giật bắn người vì trong đó có cái gì ngọ nguậy. Lão loạng choạng bước vội lên bờ thở dốc. Ngày xưa bên kia sông là vùng tề bọn giặc bắt được cán bộ du kích thường đưa lên phía đập nước tra tấn dã man. Có khi người bị đánh còn ngắc ngoải chúng cũng nhét vào bao tải thả trôi sông. Những xác người lập lờ dạt vào bến nước. Nhưng bây giờ là thời khác rồi. Lão Vận trấn tĩnh lại. Lão nhặt cành cây khều cái bọc vào lôi lên mở dây buộc dốc ngược. Lẫn trong đám giẻ rách tuột ra một con chó nhỏ. Nó ướt sũng nhưng vẫn còn ngọ nguậy. Lão đem nó về nhà đặt cạnh bếp lửa. Một lúc sau nó bắt đầu rên ư ử rồi ngóc cổ dậy. Nó nhìn lão mắt chớp chớp vẻ biết ơn. Nhìn thân hình con chó còm nhom sần sùi ghẻ lở lão hiểu vì sao họ đã nhét nó vào bao vứt xuống sông. Lão Vận vét cơm nguội cho nó ăn. Hôm sau lão xin diêm sinh về bôi trị ghẻ cho nó. Con chó ở với lão Vận từ đó. Mặc dù cũng bữa đói bữa no miếng được miếng mất như lão nhưng con chó vẫn hồi sức và lớn nhanh. Sau một thời gian nó đã to lớn lộc ngộc. Nó khôn lắm. Có lần bọn trộm chó đem bả ném đợi nó ăn ngã xuống là tuồn vào bao tải đem đi. Nhưng nó chỉ ngửi mà không ăn. Ai cho cái gì nếu không được sự đồng ý của chủ thì nó không bao giờ tự ý ăn cả. Thấy con chó khôn có người muốn mua nhưng lão không chịu.

          Một đêm đầu mùa hạ trăng sáng nhàn nhạt. Sau những cơn mưa liên tiếp nước sông Đáy bắt đầu dâng lên cao ngập dần những bãi bồi ven bờ nơi mà khi mùa cạn người ta thường trồng ngô. Từng đàn cá trôi cá chép bắt đầu kéo lên bãi bồi vật đẻ. Tiếng cá quẫy đành đạch. Chỗ nước nông những con cá to hở cả lưng hoặc nằm nghiêng trắng lốp dưới ánh trăng mờ. Lão Vận gỡ cái nơm treo ở đầu nhà xuống tìm một sợi dây để xâu cá. Trước khi ra bãi sông lão còn rút chiếc tù và cài trên vách rúc lên mấy hồi báo cho dân làng biết có cá lên bãi.

          Lão Vận tay cầm đuốc tay cầm nơm tập tễnh đuổi theo những con cá đang rạch phành phạch vào bãi bồi ngập nước. Lão chụp luôn được mấy con cá chép cỡ độ bàn tay. Xâu vội mấy con cá buộc vào thắt lưng lão xách nơm đuổi theo một con cá khá to đang rạch ra phía sông. Lão giơ nơm chụp mạnh. Bỗng lão thấy hẫng một cái nước ngập lút đầu. Lão bị trượt xuống một cái hố sâu mà khi sông cạn người ta đào moi lấy sỏi. Lão chới với buông cái nơm bó đuốc tắt ngấm. Dòng nước xoáy cuốn ngay lấy lão. Lão cố ngoi lên ú ớ kêu cứu. Bãi sông vắng làm gì có người mà kêu. Lão cố vùng vẫy. Nhưng cái chân dị tật của lão bỗng nhói lên thẳng đơ. Lão bị dòng nước xiết lôi dần ra xa bờ.

          Giữa lúc đó thì nghe "ùm" một tiếng như có người lao xuống nước. Con Cún đã đi theo lão từ lúc nãy thấy chủ bị nạn nó liền lao xuống cứu. Nó bơi ngay đến chỗ lão. Nó ngoạm vào áo lão cố kéo lão về phía bờ sông. Lão Vận ôm lấy con chó. Nó bơi rất khoẻ. Vào gần bờ lão Vận túm được một cành cây mọc là là mặt nước. Con chó cũng vùng vẫy cố bơi vào bờ. Nhưng nó không có tay để túm lấy ngọn cây như lão Vận. Xoáy nước đẩy nó ra giữa sông.

          Lão Vận lóp ngóp bò được lên bờ ngồi thở rốc. Sực nhớ đến con Cún lão hốt hoảng gào lên: "Cún... ơi! Cún... ơi...". Hình như có tiếng con chó kêu "ăng ẳng" mãi giữa sông lẫn trong tiếng nước chảy ào ào. Lão Vận tập tễnh lần theo mép nước xuôi phía hạ lưu. Vừa đi lão vừa gọi: "Cún ơi... mày đâu rồi... Cún ơi...". Tiếng lão nấc lên yếu dần. Lão đau đớn thất thểu đi dọc bờ sông. Vừa đi lão vừa khóc. Lão khóc không thành tiếng. Đây có lẽ là lần thứ hai trong đời lão khóc. Lần thứ nhất là khi nhà bị bom lão bới đất tìm gom từng mảnh thi thể của vợ con. Lão đi đến mỏi chân theo dòng nước chảy. Dòng sông Đáy mỏng manh giữa những lũy tre xanh khi mùa cạn bây giờ đục ngầu sôi sùng sục hung dữ. Lão Vận ngồi phệt xuống sát mép nước. Lão cởi xâu cá vẫn đeo lủng lẳng bên hông ném xuống sông. Chưa bao giờ lão thấy căm thù dòng sông như thế.

Trời đã sáng hẳn không hy vọng tìm thấy con chó lão Vận đành quay về. Lão bước thập thõm trên con đê gồ ghề. Quần áo lão tả tơi ướt sũng. Lão vừa đi vừa lầm rầm gọi con Cún. Nước mắt lão giàn giụa. Lão giơ tay chùi mặt. Lũ trẻ con chăn trâu trên đê rồng rắn chạy theo lão í ới:

          - Ê... Ê... có một ông điên chúng mày ơi!

          Mặc lũ trẻ ném bùn đất vào lưng lão Vận cứ lầm lũi đi. Vừa về đến nhà lão ngã dụi xuống thềm. Lão lập cập cố cởi bộ quần áo ướt sũng và lấm lem bùn đất rồi lết lên giường.

          Lão ốm mấy ngày bỏ cả quét chợ.

          Lão thương tiếc con chó. Lão cứ tự trách mình ham cá mà đã hại chết nó. Bữa bữa lão vẫn nấu nồi cơm nhỏ rồi xẻ làm đôi. Lão nhai trệu trạo vài miếng. Lon cơm phần của con chó sáng nào lão cũng phải bưng ra bến sông đổ xuống nước cho đàn cá mương đang lau nhau tìm mồi. Đêm chợt có tiếng chó kêu là lão lại bật dậy dỏng tai lắng nghe chờ đợi. Một lần nhặt được khúc xương còn dính nhiều thịt lão đã bật khóc giữa chợ vì xót thương con chó. Lão như người mất hồn. Bà hàng bún mắng: "Lão này mắt mũi để đâu mà gánh nước đổ tràn cả bể ướt hết chỗ ngồi thế này!". Bà hàng cá lại bảo: "Lão hồi này sang gớm nhỉ cho đầu cá không thèm lấy!". Gã bán thịt thì vô tâm: "Bố cứ đưa con Cún ra đây con mà làm món nhựa mận thì hết ý...".

          Buổi chiều quét xong chợ lão Vận thấy chân tay rã rời. Lão chẳng buồn  thu nhặt các thứ "chiến lợi phẩm" như trước nữa. Lão đùn tất cả rác ra cuối chợ châm lửa đốt. Khi lão vừa về đến nhà thì có tiếng kẻng báo động gõ nhịp ba dồn dập "keng keng keng... keng keng keng... keng keng keng...". Tiếng người kêu dáo dác khắp thị trấn:

 - Cháy chợ... cháy chợ rồi!...

          Mọi người lao ra phía chợ. Lão Vận hốt hoảng vứt rá gạo tập tễnh chạy theo. Lửa đang cháy ngùn ngụt. Ngọn lửa hả hê tung hoành trên những mái lều quán lợp bằng tranh cỏ khô nỏ. Tiếng tre nứa nổ đôm đốp. Nguyên nhân cháy là do gió xoáy thốc vào đống rác lão Vận đốt ở cuối chợ đưa tàn lửa lên mái lều quán.

Mọi người xông vào chữa cháy. Nhưng gió to lại không tiện nước nên mấy dãy quán liền kề nhau cháy trụi. Những dãy hàng quán xa hơn chưa bén lửa thì quá trình chữa cháy người ta rút lấy cây để dập lửa hoặc đạp đổ để tránh cháy lan. Thành thử đến khi dập tắt được lửa thì các quán chợ cũng tan tành hết.

          Trong đám người chữa cháy nhốn nháo chợt có tiếng ai đó hét to:

          - Phải lập biên bản bắt đền lão Vận!

          - Đúng đúng! Lôi cổ lão ấy ra đây! Lão làm ăn thế à!

          Lão Vận bị túm cổ lôi xềnh xệch ra bãi trống giữa chợ. Lão run cầm cập mặt mũi tái nhợt.

          Giữa lúc nhiều người đang xúm xít xung quanh lão Vận giằng xé xỉa xói mắng chửi dọa đánh thì có tiếng quát to:

          - Buông... ngay... ông... ấy... ra!

          Gã bán thịt gạt đám đông xông vào. Đầu gã tóc đang cắt dở nham nhở tay gã lăm lăm con dao chọc tiết lợn nhọn hoắt. Gã bợp tai thằng đang túm giữ lão Vận. Thằng này kêu "á" một tiếng rồi lủi mất. Gã bán thịt giằn giọng:

          - Muốn bắt đền hả? Lên xã mà bắt đền! Bao năm nay các ông ấy thu đủ loại thuế lệ phí bao nhiêu lần hứa xây dựng chợ nhưng đến giờ đã thấy động tĩnh gì chưa. Chợ với chiếc mấy túp lều rơm rạ xiêu vẹo mưa gió táp mặt   mấy lần tôi định phóng một mồi lửa cho đỡ bẩn mắt. May mà lần này nó cháy! Càng tốt.

          Nhiều người nhao nhao hưởng ứng theo gã bán thịt. Ông chủ tịch và anh trưởng công an xã vừa đến thấy thế liền quay xe máy đi luôn.

          Sau vụ cháy chợ lão Vận cũng thất nghiệp luôn. Người ta không thuê lão quét chợ gánh nước nữa. Lão mò cua kiếm cá mót khoai mót lúa kiếm bữa qua ngày. Rồi lão ốm nặng. Mấy bà hay buôn bán ở chợ nghe tin cũng gửi cho lão vài cái bánh cuốn mấy quả chuối.

 Có lẽ lão Vận chết phải đến nửa ngày dân làng mới biết do lũ trẻ con gọi không thấy lão trả lời đã báo cho ông trưởng thôn. Lúc chuẩn bị khâm liệm người ta thu dọn cái quan tài gỗ tạp đóng sẵn kê giữa nhà thì phát hiện có một gói giấy nhỏ. Đó là một gói tiền. Đếm được hai triệu ba trăm nghìn đồng. Toàn là bạc lẻ. Ai đó nói: "Lão này thế mà giàu và kín tiếng quá!". Rồi lại có người kêu lên: "ối! Còn có cả thư lão để lại đây này!".

          Ông trưởng thôn cầm lá thư tìm thấy trong quan tài lên đọc. Chữ lão Vận viết ngoệch ngoạc xiêu vẹo:

Kính thưa bà con!

Tôi ngàn lần xin bà con đại xá cho tội làm cháy chợ.

Tôi gom góp được ít tiền năm trăm nghìn gọi là có chén rượu nhạt cho anh em đào huyệt và vài miếng trầu chay để bà con đưa tôi ra đồng. Còn một triệu tám trăm nghìn đồng là tiền xã trả công quét chợ năm năm qua tôi không dùng đến xin được góp vào xây dựng lớp mẫu giáo thôn ta.

          Vô cùng đội ơn bà con làng xóm.

                                                                     Kính thư

                                                              Nguyễn Văn Vận

          Đám ma lão Vận khá đông. Nghĩa tử là nghĩa tận. Nhiều người bỏ cả buổi chợ để đi đưa đám lão.

          Lão Vận chết được ba hôm thì con Cún đột nhiên trở về.

 Đêm ấy bị nước lũ cuốn ra giữa sông nó cố vùng vẫy may bám vào được một đoạn cây chuối. Dòng nước đưa nó về mãi phía hạ lưu cho đến khi dạt vào một bãi cát bồi. Con Cún lết lên bờ thoát chết. Nó liền tìm đường quay trở về. Có lẽ nó đã phải vượt đến cả trăm cây số qua bao nhiêu thành phố thị xã làng mạc. Vừa đi vừa kiếm ăn mấy phen nó suýt bỏ mạng vì bọn săn trộm chó. Nó bị bọn chúng đánh què một chân nên bước đi tập tễnh.

          Cứ lần hồi ngược dòng sông con Cún về được đến nhà. Vừa tới cửa nó đã rên lên ư ử sung sướng đuôi vẫy rối rít. Chắc nó nghĩ lão Vận đang chờ nó trong nhà. Nhưng rồi nó chợt nhận ra có điều gì khác lạ. Nó dùng mõm ẩy cánh cửa lao vào nhà. Nó khịt khịt sục mũi vào đống tro lạnh trong bếp ngửi mấy cái quần áo cũ của lão Vận treo trên vách. Rồi nó chạy ra giữa nhà. Nó chợt nhận ra chiếc áo quan không còn kê ở đấy nữa. Dưới gầm chiếc quan tài ấy là chỗ nó vẫn nằm coi nhà mỗi khi ông chủ ra chợ.

          Con Cún hộc lên một tiếng co rúm lại. Rồi nó tru lên đau đớn.

          Mấy đêm liền nghe tiếng con chó tru lên rên ri trong căn nhà lão Vận đám thanh niên bảo nhau: "Con chó điên rồi! Đập chết đi kẻo nó đớp vào ai thì khốn". Thế là chúng hò nhau vác gậy gộc xẻng cuốc bao vây nhà lão Vận. Con chó đứng trên thềm nhe răng mắt gườm gườm nhìn đám thanh niên. Nó có vẻ gầy hơn nhưng đôi mắt thì sáng quắc. Khi đám thanh niên ập vào thì nó phóng vút xuống sân làm một thằng hoảng quá vứt gậy ù té chạy. Con chó lao lên bờ đê. Bọn thanh niên hò hét rầm rập đuổi theo. Con chó hình như quên hẳn cái chân đau nó phóng vun vút về hướng đồi cây nơi xã dành làm nơi yên nghỉ cho những người quá cố. Vào trong nghĩa trang nó vừa ngửi vừa chạy và đến đúng mộ lão Vận. Nó nằm phục xuống cạnh ngôi mộ mới. Đám thanh niên hò hét xông đến. Con chó vẫn nằm yên mặc mọi người áp sát hầm hè vây quanh. Đám thanh niên dừng lại gậy gộc lăm lăm trong tay. Giữa lúc đó thì ông già quản trang từ đâu hớt hải chạy đến. Ông hổn hển gọi:

          - Đừng đánh nó các cháu ơi! Nó không bị điên đâu. Nó là con vật có tình có nghĩa với con người đấy các cháu ạ đừng giết nó mà phải tội...

          Nghe người quản trang năn nỉ can ngăn mãi đám thanh niên mới chịu rời khỏi nghĩa trang. Lúc này con Cún mới đứng lên. Nó đi quanh mộ lão Vận mấy vòng vừa đi vừa rên ư ử. Có lẽ nó khóc.

          Mấy ngày sau vẫn thấy con chó quanh quẩn chỗ mộ lão Vận. Người quản trang để ít cơm trên miếng lá chuối nhưng nó không ăn. Nó chỉ liếm chút nước đọng trong mảnh bát vỡ. Đêm đêm người ta nghe tiếng kêu rền rĩ của nó trong nghĩa trang.

          Con Cún nhịn ăn mà chết.

 Người quản trang đào một cái hố phía dưới mộ lão Vận rồi trải miếng ni lông rách đặt xác nó xuống lấp đất. Ông đắp cho con vật trung thành một nấm mộ nhỏ.

          Đoạn kết

          Sau vụ cháy xã đã đầu tư mấy trăm triệu đồng xây lại chợ. Các dãy hàng quán bây giờ đều xây trát vôi ve lợp ngói khang trang. Người ta cũng thành lập một tổ thu gom rác thải và quy định các hộ kinh doanh phải nộp lệ phí vệ sinh hẳn hoi không có chuyện thù lao được chăng hay chớ như thời lão Vận còn quét chợ.

          Một hôm có chiếc xe du lịch sang trọng rẽ vào trụ sở uỷ ban nhân dân xã. Bước xuống xe là một ông cán bộ tóc bạc trắng. Có cả ông bí thư huyện uỷ đi cùng. Ông ta là một vị bí thư tỉnh uỷ một tỉnh phía Nam. Ông ra thăm Đền Hùng. Sực nhớ lại những ngày xưa hoạt động ở vùng Sơn Dương Vĩnh Yên nên ông bảo lái xe ghé qua Lập Thạch. Câu chuyện của ông lớp cán bộ xã bây giờ không ai biết. Ông kể chuyện ngày ấy hoạt động trong lòng địch. Từ Hà Nội ông được lệnh lên Việt Bắc nhận nhiệm vụ mới. Ông qua đò sông Đáy và nghỉ lại một cơ sở bên này sông. Bọn chỉ điểm đã phát hiện nơi ông đang ở. Tên quan ba Pháp dẫn một tiểu đội biệt kích đóng giả làm một hiệp thợ mộc. Chúng bọc súng vào bao tải gọi đò sang sông định tập kích bất ngờ.

 Phát hiện ra vẻ đáng ngờ của toán người nhất là tên mà chúng gọi là thợ cả trùm khăn kín đầu nhưng vẫn thòi ra cái mũi lõ anh lái đò vẫn bình tĩnh chở chúng qua sông. Khi bọn chúng lên bờ lách cách cởi các bao đựng súng thì anh đẩy thuyền ra giữa sông. Anh rút chiếc tù và cài trong mui thuyền ra rúc lên liên hồi báo động. Dân làng vốn rất cảnh giác vì ở sát vùng Tề nên biết là có biến. Ông cán bộ kịp chạy thoát. Bọn địch bị lộ chúng điên cuồng xả đạn vào làng và bắn ra sông chỗ con thuyền làm anh lái đò bị trúng đạn gẫy chân. Sau đận ấy ông lên chiến khu an toàn. Giải phóng Điện Biên Phủ ông vào miền Nam chiến đấu rồi làm cán bộ lên đến chức bí thư tỉnh uỷ. Sắp nghỉ hưu ông ra thăm lại miền Bắc. Chợt nhớ lại tiếng tù và của người lái đò ông tìm về bến sông xưa.

          Nghe câu chuyện của ông bí thư tỉnh uỷ mọi người đều đoan chắc người lái đò dũng cảm thổi tù và ngày ấy đích thị là lão Vận quét chợ.

 Ông bí thư tỉnh uỷ cùng mọi người đến nhà lão Vận. Trên cái bàn thờ tàn lạnh hương nhang họ tìm thấy chiếc tù và bằng sừng trâu. Ông bí thư tỉnh uỷ trân trọng cầm chiếc tù và cũ kỹ lên xem. Anh cán bộ văn hoá huyện nói: "Xin bác cho chuyển về phòng truyền thống của huyện". Ông bí thư tỉnh uỷ gật đầu. Ông bảo anh thư ký mua hoa quả hương nhang ra nghĩa trang viếng mộ lão Vận. Nghe nói trước khi ra đi ông còn gửi lại xã mấy triệu đồng để hương khói và sau ba năm cải táng xây mộ cho lão.

 Hôm ấy là đúng một trăm ngày mất của lão Vận...

                                                             Hà Nội 6-2003

                                                            Trọng Bảo

Trọng Bảo

© Tác giả giữ bản quyền.

. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Hà Nội ngày 12.01.2011

Xin Vui Lòng Ghi Rõ Nguồn vandanviet.net Khi Trích Đăng Lại

More...

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2011

By TRỌNG BẢO

               
                CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2011

                
              
                 Năm mới đang dần đến
                 Mong thế gian yên bình!
            

More...

Bác Tô thoát nạn!

By TRỌNG BẢO

 

      Bác Tô thoát nạn!

        Mấy ngày nay các báo đều đưa tin cơ quan tố tụng "bác"
        cáo trạng nguyên chủ tịch Hà Giang mua dâm học sinh
        vì không đủ chứng cứ. Vậy có thơ rằng:
        Sếp dê...

       Bác Tô may quá may rồi
       Bác không phải đứng ra nơi pháp đình
       Điều tra mấy tháng lình sình
       Không tìm đủ chứng cứ đành chịu thua
       Mua dâm chẳng có chứng từ
       Lời khai của gái coi như vô bằng...
      
Thầy Sầm thì chối phăng phăng
       Đưa ra bệnh án rõ ràng: liệt... chim!
       Thế là vụ án đành chìm
      
Hà Giang lặng gió bình yên núi rừng?
       Mừng sao mừng quá là mừng
       Bác Tô thoát nạn tưng bừng đón Xuân...

                                     Ngày 28/12/2010
                                              TB

More...

SÁCH ĐÃ IN XONG

By TRỌNG BẢO

            Bìa Phong lan đỏ
 

Sách đã in xong

Tập truyện ngắn Phong lan đỏ do Nhà xuất bản Hà Nội ấn hành-2010 vừa mới in xong. Tập truyện gồm 20 truyện ngắn. Các truyện ngắn đều đã được in trên các báo Văn nghệ trẻ báo Người Hà Nội báo Giáo dục & Thời đại báo QĐND báo Pháp luật Việt Nam cuối tuần tạp chí Nhà văn và đăng tải trên blogs này. Đó là các truyện ngắn:

1- Phong lan đỏ 2- Cánh chim non 3- Chim lợn kên ngang trời 4- Gã làm thuê 5- Đáy vực 6- Đêm sao sa 7- Nhớ rừng 8- Mưa lúc tan tầm 9- Người đưa thư 10- Chiếc lá trôi sông 11- Họa văn chương 12- Dòng sông chảy ngược 13- Tiếng sáo diều 14- Chiếc đèn ông sao 15- Lão Cống 16- Thầy ơi 17- Độc hành 18- Kỷ niệm ngày xanh 19- Thời trai trẻ 20- Hôm nay trời nhiều gió.

More...

Comment "Một tấm ảnh"

By TRỌNG BẢO

       LTG: Lên mạng Internet tìm một tấm ảnh về lũ lụt cho bài viết mới thấy tấm ảnh ấn tượng này trên rất nhiều trang viết nhiều blogs:
       Bí thư đi chống lũ
  

       Comment "Một tấm ảnh"

       Bí thư đi chống lũ
       Cầm ô đứng trên đê
       Miệng cười tươi rồi hỏi:
       "Nước dâng cao quá hè?".

       Rồi bí thư chỉ đạo:
       Phải khẩn trương cứu dân!
       Xong bí thư về tỉnh
       Đứng lâu e mỏi chân!

                                         TB

More...

MỘT BỨC TRANH VUI

By TRỌNG BẢO

 

Một bức tranh vui        

Hội nghị lần thứ 2 của BCH Hội Nhà văn VN đang họp tại Hà Nội cho biết thì Đại hội Nhà văn lần VIII là thành công sôi nổi dân chủ. Tuy nhiên theo Ban tổ chức Đại hội tính văn hoá ở đại hội chưa cao còn có những từ ngữ xúc phạm nhau ở đại hội công tác bầu cử chưa khoa học. 

         Xin post lên một bức tranh vui về đại hội nhà văn vừa sưu tầm được trên mạng Internet mà không dám có bình luận gì thêm vì sợ các nhà văn tự ái! Hi... (TB)

                Đại hội nhà văn    
     
                    

More...

Sự đời nó thế!

By TRỌNG BẢO

 

Sự đời nó thế!


         
Đang định tiếp tục viết "Lan man chuyện cũ" thì anh bạn thân thời cùng đi học gõ cửa. Câu chuyện thời nay của anh khiến tôi không thể nghĩ đến chuyện thời xưa nữa. Anh bạn của tôi là một người rất giỏi. Cái ngày còn đi học cùng nhau ở học viện hai chúng tôi đều rất trẻ. Sức trẻ nhiều mộng mơ và hừng hực ý chí phấn đấu vươn lên. Đúng là những trái tim đầy nhiệt huyết và trong sáng. Chúng tôi tin ở sức mình tin ở đời tin ở cuộc sống.

          Hơn hai mươi năm kể từ khi tốt nghiệp ra trường chúng tôi mới gặp lại nhau. Tóc trên mái đầu hai thằng đã có nhiều sợi bạc. Nét mặt đều từng trải. Ánh mắt không còn sự trong sáng vô tư nữa nhưng chứa đựng sự hiểu biết hơn. Chúng tôi cùng nói về chặng đường mình đã đi qua. Anh bạn ngày xưa hay nói về lý tưởng ước mơ chợt đăm chiêu rồi bảo:

          - Hoá ra mình nhầm lẫn nhiều quá ông ạ!

          - Nhầm cái gì?

          - Nhầm ở xã hội ở cuộc đời chứ còn nhầm gì nữa!

          Thấy tôi có vẻ ngạc nhiên anh im lặng một lát rồi thốt lên:

          - Ngày xưa mình nghĩ cuộc sống nó khác quá! Cứ nghĩ rằng mình cố gắng rèn luyện phấn đấu mình có tài năng rồi sẽ được quan tâm cất nhắc. Hoá ra không phải...Tất cả đều vô ích. Có quá nhiều kẻ bất tài quá nhiều kẻ lười biếng dốt nát vẫn cứ lừng lững tiến lên hết chức vụ này đến chức vụ khác. Thì ra nếu chả có người nâng đỡ chả chịu chạy chọt nịnh nọt thì muôn đời "tốt đen vẫn chỉ là tốt đen" mà thôi!

          Thế rồi anh kể một thôi một hồi những trường hợp này trường hợp khác họ lên như thế nào. Rồi chuyện tiền trao cháo múc chạy chọt mua quan bán tước ra sao. Hoá ra xung quanh ta chả có cái gì là vô tư khách quan cả...

More...

Khai mạc khoá tập huấn văn học 2010

By TRỌNG BẢO

             Khai mạc tập huấn va­n học 2010 


Trung tâm Bồi dưỡng Viết văn Nguyễn Du
khai mạc khoá tập huấn văn học 2010

        Sáng 8-6. tại Trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam (số 9-Nguyễn Đình Chiểu Hà Nội) Trung tâm Bồi dưỡng Viết văn Nguyễn Du đã tổ chức khai mạc khoá IV tập huấn văn học năm 2010. Dự lễ khai mạc có đại diện Hội Nhà văn Việt Nam Hội đồng Lý luận trung ương Trường Đại học Văn hoá Hà Nội cùng hơn 70 học viên là các nhà văn các cây bút của các khoá 1 2 3 sáng tác và lý luận phê bình văn học thuộc Trung tâm Bồi dưỡng Viết văn Nguyễn Du từ năm 2007 đến 2009 về dự tập huấn.

        Phát biểu tại lễ khai mạc nhà thơ Hữu Thỉnh Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam Giám đốc Trung tâm Bồi dưỡng Viết văn Nguyễn Du và nhà văn tiến sĩ Đinh Xuân Dũng thường trực Hội đồng Lý luận trung ương đã thông báo về tình hình văn học Việt Nam hiện nay nêu bật tầm quan trọng của khoá tập huấn và mong rằng các học viên sẽ có nhiều cố gắng trong việc nghiên cứu tiếp thu những vấn đề được trình bày tại lớp tập huấn vận dụng vào sáng tác phê bình lý luận góp phần đóng góp vào sự nghiệp văn học chung của cả nước.

        Khoá tập huấn sẽ được các giảng viên truyền đạt về các điểm mới trong dự thảo các văn kiện sẽ trình Đại hội Đảng XI về tình hình kinh tế-xã hội Việt Nam về tình hình văn học Việt Nam gần đây. Khoá học sẽ có các hội thảo về thơ trường ca và văn xuôi trao đổi về các sáng tác của học viên trong lớp tập huấn. Nhiều nhà văn nhà thơ nhà nghiên cứu văn học có tên tuổi sẽ tham gia trình bày các chuyên đề tại khoá tập huấn văn học 2010.

                                                                   Trọng Bảo

More...

BI KỊCH

By TRỌNG BẢO

           Bi kịch

      Bi kịch

       Đáng thương cho thầy K.
       Tự dưng lại xông ra
       Phất cờ chống tiêu cực
       
Kinh động khắp gần xa...
       Cấp trên liền khen thưởng
       Báo chí thì ngợi ca
       Thầy lên cả vô tuyến
       Trở thành "người đương thời"
       Ngỡ là ngành giáo dục
       Sẽ thay đổi đến nơi
       Phen này nâng chất lượng
       Thi cử đỡ lôi thôi?
       Nhưng giữa đường đứt gánh
       Khẩu hiệu hô xong rồi
       Quan trên liền bỏ cuộc
       Cấp dưới thì buông xuôi
       Thi cử vẫn tiêu cực
       Trống đánh xong bỏ dùi.
       Thầy thì bị cô lập
       Bạn bè chẳng ai chơi
       Đồng nghiệp ngại tiếp xúc
       Thầy thành kẻ đơn côi.
       Anh hùng ngành giáo dục
       Tan tác cánh hoa rơi
       Tại thầy cả tin quá
       Lời hứa của con người...
       (Bi kịch END bi kịch!!!).

                            5-2010
                               TB

More...

Hài hước quanh ta (3)

By TRỌNG BẢO

                Hài hước quanh ta                   

Hài hước quanh ta

          3- Thể hiện một tiểu phẩm hài

           Khi giảng cho lớp đào tạo phóng viên báo chí chúng tôi về tiểu phẩm nhà báo lão thành Tạ Quang Đạm căn dặn: "Đừng bao giờ mang bộ mặt chính luận vào tiểu phẩm!". Đấy chính là ngôn ngữ là giọng văn của tiểu phẩm. Viết tiểu phẩm trước hết sử dụng ngôn ngữ phải khác hẳn với viết xã luận. Cái hài phải nằm ngay trong ngôn từ trong văn cảnh. Các giảng viên ở khoa Báo chí-Phân viện Báo chí tuyên truyền như các nhà báo Trần Bá Lạn Nguyễn Tri Niên cũng từng nói như vậy. Cùng với việc học được của thầy tôi còn học được ở thực tiễn và sách vở. Nếu nói về ngôn ngữ hài hước thì nhân dân là vô cùng phong phú. Hãy chịu khó lắng nghe để tích luỹ cho mình vốn ngôn ngữ đa dạng trong thực tiễn cuộc sống hàng ngày diễn ra xung quanh mình. Dân gian sáng tạo ra ngôn ngữ nhà văn chỉ là người chắp bút mà thôi. Đừng bao giờ bỏ rơi một từ hay mà mình đã nghe được.

  Về cách thể hiện một tiểu phẩm đạt đến trình độ văn chương thì tôi thích Nguyễn Công Hoan. Tôi học được nhiều ở ông trong từng truyện ngắn ông viết. Chỉ cần đọc một "Tinh thần thể dục" của Nguyễn công Hoan là đã học được nhiều kinh nghiệm trong cách viết cách tạo tình huống để thể hiện một tiểu phẩm rồi.

            Một tiểu phẩm hay tôi nghĩ nó thực sự phải là một vở kịch cực ngắn. Độ ngắn của nó thu lại trên một trang giấy nhưng cũng đầy đủ những tình huống cao trào thắt nút và giải quyết mâu thuẫn. Vấn đề ở đây là tạo cho được yếu tố bất ngờ và tiếng cười cho người đọc tiểu phẩm. Từ những chuyện xảy ra hàng ngày theo tuần tự không gây cười không rút ra được một ý nghĩa nào sâu sắc hay một kinh nghiệm một triết lý sống gì thì không thể viết được tiểu phẩm. Bạn hãy thử đảo ngược nó lên nhìn với con mắt khác sẽ thấy nó có ý nghĩa khác hẳn hài hước và thú vị hơn. Ví dụ: Hai vợ chồng một nhân viên mang hoa đi mừng sinh nhật sếp thì chẳng có gì đáng viết. Nhưng khi đưa hoa tặng sếp chị vợ nói: "Vợ chồng em xin mừng... thọ sếp" thì lại rất đáng viết. Bởi đó đã là một tiểu phẩm. Sếp đang lo cao tuổi về hưu mà lại "mừng thọ" thì có phải là ám chỉ sếp không? Chị vợ ở quê ra thật thà cứ nghĩ người gần 60 tuổi là mừng thọ giống như ở quê. Hoặc như chuyện thằng cháu hiếu động thích được làm phi công thấy người ta nói ông nội vừa "hạ cánh rất an toàn" nó vô cùng khâm phục ông là người "biết lái máy bay" mà bây giờ nó mới biết! Trẻ con hoàn toàn hiểu theo nghĩa xuôi trong sáng còn người lớn ai cũng hiểu theo nghĩa ngược lại. Một thời xe công nông tung hoành khắp đất nước ta nên có câu: "Ra đường sợ nhất công nông/Về nhà sợ nhất vợ không nói gì?". Xe công nông là một loại xe "không không": Đèn=không còi=không bằng lái=không tiêu chuẩn kỹ thuật=không và cũng không nốt việc chấp hành luật giao thông. Ra đường gặp loại xe này ai mà chả sợ bị tai nạn về nhà lại gặp vợ không nói gì thì càng sợ... Những chi tiết tình huống như thế không nên bỏ qua khi thể hiện tiểu phẩm... hi...

More...

Hài hước quanh ta (2)

By TRỌNG BẢO

             
Hài hước quanh ta

          2- Đề tài tiểu phẩm ở quanh ta

          Nhiều bạn hỏi: "Tại sao anh có lắm đề tài để viết tiểu phẩm thế?". Không! Tự tôi thì làm gì có đề tài. Đề tài là ở cuộc sống quanh ta đấy chứ. Bạn hãy nhìn cuộc sống với con mắt hài hước châm biếm một tý thì sẽ thấy nhiều đề tài của tiểu phẩm. Đừng quá nghiêm nghị khắt khe với cuộc sống thì sẽ có tiếng cười. Hàng ngày ta đi ra đường ra chợ hoặc ngồi ở cơ quan. Ngay cả những lúc cần nghiêm túc nhất bạn cũng cứ quan sát suy nghĩ một cách thấu đáo mọi sự vật hiện tượng nhất định sẽ phát hiện ra một điều gì đó để viết tiểu phẩm. Chẳng hạn tôi được cử đi họp thay thủ trưởng. Vào hội trường thấy nhiều người cũng được cử đi họp thay. Ngồi họp chúng tôi chẳng cần nghe chẳng cần ghi chép gì có người tìm ghế cuối hội trường để ngủ. Đề tài là đấy.

  Có lần tôi trên đường phố gặp một đám đông đứng xúm xít ngửa cổ nhìn lên tán lá um tùm của một cái cây. Tôi hỏi: "Có chuyện gì thế?". Mọi người cũng đều hỏi: "Có chuyện gì thế?". Nhưng chẳng ai biết có chuyện gì cả. Mãi sau có một cô bé chui từ trong đám đông ra. Tôi túm lấy hỏi. Cô bé kéo tôi ra thật xa mới nói: "Cháu đang đi thì bị chảy máu cam phải ngửa cổ lên cho khỏi chảy. Mọi người tưởng cháu nhìn thấy cái gì ở trên cây và xúm lại nhìn lên theo cháu gây tắc cả đường...". Tôi ngoảnh lại thấy đám người vẫn đang nhìn lên cây chỉ chỏ. Dân ta vốn có tính hiếu kỳ như vậy đó chính là một đề tài để viết. Lại có lần tôi ngồi trong quán bia thấy hai ông Tây đi vào. Họ nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt lõm bõm. Giữa lúc đó ông chủ quán bảo anh nhân viên: "Gọi họ đem ngay hai "bom" tới đây khách đang đông phải hai bom mới đủ!". Hai ông Tây nghe thấy hãi quá họ thì thào bảo nhau: "Khủng bố... khủng bố..." rồi kéo nhau đi luôn. Hoá ra hai ông Tây này biết tiếng Việt nhưng chưa hiểu hết cách nói lái của người Việt. Từ chuyện này tôi nghĩ ngay ra một tiểu phẩm.

More...

Hài hước quanh ta (1)

By TRỌNG BẢO

Hài hước quanh ta
 

Lời tác giả: Có nhiều bạn hỏi tôi tại sao hay viết tiểu phẩm và làm thế nào để viết được tiểu phẩm hay? Mới đây có những sinh viên đang học báo chí lại hỏi về vấn đề này. Đây là một vài tâm sự của tôi về tiểu phẩm. Đó chỉ là suy nghĩ của riêng tôi kinh nghiệm của riêng tôi mà thôi.
 

Hài hước quanh ta

 1-    Nguồn cơn các tiểu phẩm của tôi

          Tôi vốn là một người viết báo tự do nhưng lại thuộc biên chế Nhà nước. Cái khó chính là ở chỗ đó. Viết báo mà không phải là phóng viên của một tờ báo nào hóa ra lại chẳng được tự do chút nào. Bởi lẽ nếu ta chỉ viết bài ca ngợi về cái tốt cái đẹp thì không sao. Nhưng nếu viết về tiêu cực phê bình cái xấu cái sai thì tất sẽ sinh nhiều chuyện. Nhà báo tự do viết điều tra viết phê bình chính là một người lính "đơn thương độc mã" xung trận. Phê bình đúng thì cũng nguy coi chừng bị trù úm ghét bỏ. Còn viết sai hoặc có gì sơ xuất gì thì là cả một tai họa. Ta thường thấy nhiều vụ việc tiêu cực được điều tra phanh phui trên mặt báo tác giả phần lớn ghi là "Tổ phóng viên điều tra" "Tổ phóng viên pháp luật"... hoặc nếu có ghi tên của tác giả thì người phóng viên đó cũng có cả một cơ quan một toà soạn hậu thuẫn bảo vệ. Còn nhà báo tự do thì ngược lại phải tự chịu trách nhiệm tự bảo vệ lấy mình khi dám gửi bài phê bình đăng báo.

          Người viết báo tự do thật khó khăn. Tôi cũng ở trong hoàn cảnh này. Là một người cầm bút tôi không muốn chỉ toàn viết những bài ngợi ca. Mà tôi muốn viết cả những bài điều tra bài phê phán những cái sai cái xấu thói kênh kiệu ngạo mạn quan liêu tham nhũng. Và thế là không ít lần một mình chịu trận bị trù úm bị cấp trên để ý bị nhắc nhở rồi kể cả bị điều đi những nơi công tác không thuận lợi... Trong khi đó cơ quan báo chí đăng bài lại không giúp gì được cho người viết. Thậm chí khi nhận được những thư nặc danh đâm ra nghi ngờ cả động cơ của tác giả. Chính vì là một người viết báo tự do thực tiễn đã dạy cho tôi một cách "tự bảo vệ" mình mà vẫn có thể viết theo đúng lương tâm của người cầm bút.

More...

BÊN THỀM MÙA XUÂN

By TRỌNG BẢO

 

         Hoa xuân
 

 Bên thềm mùa Xuân


          *
Tình cờ tôi đọc được bài viết này trên Website của Trường Cao đẳng sư phạm Thừa Thiên-Huế. Không ngờ bài thơ "Mùa Xuân đến" của tôi đã được tác giả Hoàng Thị Thu Thủy chọn để bình trong bài viết của mình. Xin mạn phép tác giả post lại bài viết này trên blogs TRỌNG BẢO. Chỉ xin đính chính một chút là tôi không phải là nhà thơ. Bài thơ chỉ là một ngẫu hứng trước mùa Xuân mà thôi. (Trọng Bảo)

         Tôi đón nhận mùa xuân như quà tặng

             Với niềm biết ơn lặng lẽ sâu xa

             Lòng biết ơn - thơm thảo một loài hoa

             Nếu không thế sao đời lên hương sắc.

Biết bao lời muốn nói với mùa xuân trước lộc biếc trước hương đời ban tặng lòng thi nhân chợt thấy bâng khuâng:

            Thế mà em ơi em ơi

             Mùa xuân thiết tha mời gọi

             Gom hết niềm vui trong năm

             Kịp một lần khoe áo mới

             Bao nhiêu buồn thương vương vấn

             Cả năm trong mấy trăm ngày

             Chỉ cần mùa xuân lên tiếng

             Hoa vàng nở giữa lòng tay

 Mùa xuân như quà tặng đem đến cho con người tình yêu cuộc đời sự rung động trước cái mới mẻ tinh khôi: 

             Mùa Xuân đã đến bên thềm

             Mưa bay nhè nhẹ ướt mềm vai em

             Con đường cây lá xanh thêm

             Người đi sắm tết như nêm cả ngày

             Mùa Xuân đậu xuống bàn tay

             Ông đồ viết chữ bên cây sấu già. 

Nhà thơ Trọng Bảo viết về mùa xuân trong sự cảm nhận trải nghiệm về âm thanh mùi vị hương sắc của ngày xuân sự cảm nhận từ gần đến xa từ cụ thể đến khái quát và đó cũng là cách bày tỏ niềm hân hoan trước xuân của đất trời: 

              Mùa Xuân đến tự trong ta

              Đất trời như cũng la đà men say!

Quà tặng mùa xuân là hoa xuân nắng xuân mưa xuân trời xuân... Mỗi độ xuân về hoa xuân khoe sắc khi: Cành đào chớm nụ còn e ấp/ Lại vàng màu cúc trắng nhành mai xuống phố đua sắc thì mùa xuân trải rộng cả đất trời: 

             Làng hoa giăng mắc mưa bay trắng

             Trời đất như vừa mới đón dâu

             Vườn ai mưa mỏng hoa đơm nắng

             Hoa đầy trong mắt thắm trong nhau

             Hoa xuống phố lòng người mừng đón Tết chiều ba mươi như giục như chờ chiều ba mươi tất bật rộn ràng chiều ba mươi chợ hoa người nườm nượp. Đi giữa phố Huế chiều 30 nhà thơ Văn Công Toàn cảm nhận không gian xuân ở Huế có chút lạnh chút mưa chút bâng khuâng chút rạo rực: 

            Bầu trời Huế những chiều giáp tết

            Như khuôn mặt cô gái đẹp chợt buồn vì tình yêu chưa trọn vẹn

            Khó tìm thấy nụ cười tươi

            Thường gặp đôi mắt ướt...

            Vào những chiều giáp tết Huế mơ màng...

Mưa Huế đã là đặc trưng trong thơ của những nhà thơ viết về Huế trong bài thơ Huế chiều giáp Tết nhà thơ thêm một lần nữa bày tỏ nỗi lòng mình với Huế qua mưa Huế: 

             Anh đội mưa đi giữa chiều giáp tết

             Huế như chiếc dù thưa mỏng khó che

             Không ướt tóc nghĩa là chưa yêu Huế

             Em ở đây cùng hẹn nhau về.

Ai xa quê trong ngày Tết cũng nao nức trở về trở về nhà trong ba ngày Tết để được ngồi quanh nồi bánh chưng để được hít hương thơm từ nồi mứt gừng đang sôi sùng sục và được đốt nén nhang thơm trên bàn thờ ông bà tổ tiên... Về quê đón Tết của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đưa lại cho người đọc cảm giác bình an ấm áp sum vầy trong ngày Tết bù đắp cho sự xa cách nhớ nhung:
                        Mười năm đi xa

            Mỗi năm một lần về quê ăn tết

            Mừng ông bà một nén hương mới

            Khói thơm xanh lên nóc nhà 

            Rót một chút rượu 

            Nào mừng một năm đi qua 

            Ít hoạn nạn

            Mừng một ngày mới 

            Thong thả 

            Chưa cần tính tháng tính năm...

Quà tặng mùa xuân đem lại cho con người niềm vui hy vọng và tình yêu. Biết bao thi nhân đã mượn hoa tầm xuân để gửi gắm lòng mình trong ngọn gió xuân trong tình yêu e ấp đợi chờ. Nhà thơ Tô Thi Vân nhớ về cái thời ngày xưa để mà thương cho cái thuở dại khờ: 

             Cái ngày xưa... mới hôm nào

             Run tay bắt bướm bên rào kiễng chân 

             Vàng bay mắt ngước tần ngần 

             Đến em tôi dỗ... tâm xuân nhị vàng

             Giêng hai vào đám rộn ràng 

             Bờ sông hoa trắng ngỡ ngàng nụ xanh.

Nhớ về cái ngày xưa mà hi vọng mà chờ đợi bởi cả một mùa xuân bất tận đang về trong tháng giêng hai: Tháng hai còn biếc lộc đời / Xin ươm hạt thắm mong ngời mầm xanh.

            Thế rồi lại cứ mùa xuân

            Lắng mưa phấp phới nụ mầm bay lên

            Bao nhiêu má lúm đồng tiền

            Gieo gieo mộng ước lên nền đắm say

            Tháng ba chưa kịp giãi bày

            Hoa xoan hoa gạo hồn bay về giời.

Câu lục bát mùa xuân của nhà thơ Nguyễn Sĩ Đại vừa tự tin vừa đắm say. Thế rồi lại cứ mùa xuân câu thơ  khẳng định một quy luật tất yếu của đất trời vậy mà đọc lên vẫn có điều gì đó như ngỡ ngàng như luyến tiếc như muốn giữ lại cho mình món quà tặng của thiên nhiên vô giá - quà tặng mùa xuân: 

                    Áo em tim tím hoa cà

            Tôi quên mất tuổi mười ba để gần

                     Chừng như em đã có lần

            Cung thương luyến một điệu đàn rồi xa...

                                               Hoàng Thị Thu Thủy

* Bài viết sử dụng thơ: Mùa Xuân đến - Trọng Bảo Làng hoa - Nguyễn Thu Hương Huế chiều giáp Tết - Văn Công Toàn Về quê đón Tết - Nguyễn Khoa Điềm Tầm xuân - Tô Thi Vân Lục bát mùa xuân - Nguyễn Sĩ Đại.

More...

Thông báo của Khóa II-Trung tâm Bồi dưỡng Viết văn Nguyễn Du

By TRỌNG BẢO

 

Thông báo

của Ban liên lạc Khoá II-Trung tâm Bồi dưỡng
 Viết văn Nguyễn Du
(Hội Nhà văn Việt Nam)

        Để chuẩn bị cho hội khoá của Trung tâm Bồi dưỡng Viết văn Nguyễn Du-Hội Nhà văn Việt Nam vào tháng 6 năm 2010 Ban Giám hiệu Trung tâm sẽ in 01 tập sách giới thiệu những tác phẩm mới của học viên đã từng tham gia học tập tại các khoá học của Trung tâm.

        Ban liên lạc khoá II-Trung tâm Bồi dưỡng viết văn Nguyễn Du xin thông báo để anh chị em cựu học viên khoá II gửi bài về để biên tập in ấn.

        Mỗi người có thể gửi một thể loại:

        - Truyện ngắn:  01 truyện

        - Thơ:  03 bài

        - Lý luận phê bình:  01 bài.

        Địa chỉ nhận bài: Trung tâm Bồi dưỡng Viết văn Nguyễn Du-Hội nhà văn Việt Nam-Số 9 Nguyễn Đình Chiểu Hà Nội. Thời hạn kết thúc nhận bài: 30/4/2010. (Xin ghi rõ địa chỉ và số điện thoại để tiện liên lạc).

Mọi chi tiết xin liên lạc theo số điện thoại: Bùi Thanh Minh  0983.602.677.

                                                     TM. Ban liên lạc
                                            Nhà văn Bùi Thanh Minh

More...

TẠM BIỆT BLOGS

By TRỌNG BẢO

            Hoa sim 

TẠM BIỆT BLOGS

Mấy ngày hôm nay blogs của tôi có vấn đề. Việc đưa bài lên khó khăn và trả lời các bạn góp ý cũng rất khó. Đặc biệt là bộ đếm số lượt người truy cập có sự trục trặc. Một người truy cập có khi nó đếm thành hàng trăm hàng ngàn. Blogs của tôi không phải là một blogs sôi nổi số lượng người đọc mỗi ngày chỉ khoảng 150 đến 200 người. Sau hơn một năm ra đời đến nay có khoảng 70.000 người truy cập. Thế mà mấy ngày nay tăng vọt lên một cách đáng kinh ngạc. Tôi đã lập tức thông báo ngay cho Admin biết để trợ giúp nhưng chưa được. Có lẽ blogs của tôi đang bị vi rút tấn công. Để bảo vệ các dữ liệu đã đưa lên trang của mình tôi xin tạm "đóng cửa nhà" không post bài lên blogs nữa.

Rất cảm ơn các bạn đã yêu mến thường xuyên đến với blogs của tôi đọc và góp ý chân thành cảm ơn Admin. Chúc cho Vnweblogs luôn luôn phát triển  mãi mãi là một nơi giao lưu chia sẻ của mọi người từ mọi miền đến với nhau và trở thành thân thiết.

                                                           Ngày 9/3/2010
  
                                                                                                    TRỌNG BẢO

More...

Nhớ về một người thầy

By TRỌNG BẢO

 

Nhớ về một người thầy

        
       Buổi sáng của ngày làm việc đầu tiên năm mới cầm tờ báo mới lên tôi giật mình thảng thốt đọc thấy bài viết để tưởng nhớ một người thầy người chỉ huy của tôi vừa qua đời. Đó là Trung tướng Phó giáo sư Văn Cương. Tôi lặng người đi. Quy luật của tự nhiên vốn dĩ là thế sống chết là chuyện thường tình nhưng tôi vẫn cứ thấy một sự nuối tiếc bâng khuâng trong lòng khi nghe tin người thầy người chỉ huy của mình đã ra đi.

        Còn nhớ đầu những năm 80 từ mặt trận biên giới về học tại Trường Sĩ quan Chính trị tôi biết ông là hiệu phó của nhà trường. Ông cũng biết tôi trong hàng nghìn học viên đào tạo sĩ quan do đã đọc những bài tôi viết đăng trên các báo. Những bài báo nhỏ bé nhưng có tác động lớn bởi nó nằm trong các mục "gai góc" của các tờ báo. Đó là các mục phê bình châm biếm. Ngày ấy việc nêu tên phê bình trên báo chí dù chỉ là chuyện nhỏ việc nhỏ cũng là "chuyện động trời". Mỗi bài báo đăng lên là tôi phải đối mặt với bao sự khen chê nhiều khi đến gay gắt. Tôi cũng sẵn sàng đón nhận sự phản ứng của người bị phê phán của chỉ huy đơn vị có việc nêu trên báo. Tôi biết có người chỉ huy đã đề nghị kỷ luật tôi bởi chuyện "vạch áo cho người xem lưng" "nói xấu đơn vị". Trong khi đó vị tướng ấy chỉ nhẹ nhàng bảo: "Nó phê bình đúng thì tiếp thu sai thì phải sửa!". Tôi hiểu. Câu nói ấy của ông hàm ý cho cả chủ thể và khách thể cả người cầm bút và đối tượng bị phê bình.

More...

Tạp văn LƯƠNG CAO NGÙN NGỤT

By TRỌNG BẢO

             Cây tiền xanh tươi

Lương cao ngùn ngụt

         
        Theo báo cáo của cơ quan Kiểm toán Nhà nước mức thu nhập hàng tháng năm 2008 của mỗi vị lãnh đạo Tổng công ty Đầu tư và kinh doanh vốn Nhà nước (SCIC) là: 78 5 triệu đồng (chưa nộp thuế thu nhập).
        Giải trình của Tổng công ty Đầu tư và kinh doanh vốn Nhà nước thì lương của lãnh đạo tổng công ty một tháng gồm các khoản như sau:
        - Tiền lương hàng tháng trong năm 2008 chỉ có: 49 3 triệu đồng.
        - Tiền thưởng (tính theo lãi xuất kinh doanh) là: 15 7 triệu đồng.
        - Các khoản của năm 2007 trả vào quý I/2008 gồm tiền làm thêm giờ tiền lương năm 2007 thanh toán trong quý I/2008 là: 5 9 triệu đồng (chả hiểu tại sao mấy vị này làm thêm những gì mà có giá trị cao thế?).
        - Các khoản chi không nằm trong lương bao gồm tiền điện thoại tiền đồng phục tiền làm thêm (lại có thêm một khoản "làm thêm" nữa - thích thật) là: 6 1 triệu đồng.
        - Các khoản khen thưởng phúc lợi (thưởng và ăn trưa) là: 1 5 triệu đồng.
        Tổng cộng các khoản đúng là: 78 5 triệu đồng (gấp bao nhiêu lần người lao động bình thường rồi nhỉ?).

More...

VÀO HỘI NHÀ VĂN

By TRỌNG BẢO

 
VÀO HỘI NHÀ VĂN

Phiếm bàn

          Cứ dịp tháng 10 năm nào cũng vậy làng văn lại xôn xao chuyện "vào hội nhà văn". Trên các báo viết báo điện tử và các web blogs nhiều bài viết lắm thông tin mà thông tin nào cũng mới cũng lạ và cũng hay cả. Trên Website của một nữ nhà văn là bạn thân của tôi tuần qua có đến ba bốn bài liền tuần này lại thêm mấy bài nữa số người quan tâm truy cập rất nhiều. Đọc mới thấy hoá ra việc kếp nạp hội viên hội nhà văn lại lắm chuyện bi hài đến thế. Tuy nhiên từ việc này cũng thấy danh hiệu "nhà văn" rất có giá trị có vị trí đáng trân trọng trong lòng dân chúng nước ta.             
         Chả thế mà do chính các nhà văn kể lại rằng có ông cả đời mơ ước trở thành nhà văn đến nỗi bất chấp mọi thứ. Chuyện có ông giở "sách lược Chí Phèo" tay lăm lăm cầm vỏ chai bia dọa nếu không được kết nạp sẽ quyết tử ở cổng hội nhà văn. Có ông tinh ranh hơn dùng chiến thuật "một phiếu danh dự" đi gặp năn nỉ từng hội viên hội đồng chuyên môn xin bỏ cho một phiếu danh dự cho đỡ tủi. Thành thử ông nào cũng thương cảm bỏ cho một phiếu ông ta thành cao phiếu nhất nghiễm nhiên trở thành hội viên hội nhà văn. Có ông lúc đã rất "gần đất xa trời" rồi mà vẫn không thể nhắm mắt nổi khi chưa tận mắt thấy cái thẻ nhà văn nên mới có chuyện "kết nạp chạy... tang". 

More...

Hội thảo "Nhà văn trẻ và câu chuyện thế hệ"

By TRỌNG BẢO

 
Hội thảo "Nhà văn trẻ và câu chuyện thế hệ"

       Sáng 9-10-2009 tại L Espace 24-Tràng Tiền Hà Nội đã diễn ra cuộc Hội thảo văn học với chủ đề "Nhà văn trẻ và câu chuyện thế hệ". Nội dung buổi Hội thảo xoay quanh tiểu thuyết đầu tay của ba nhà văn Hoà Bình (tác phẩm Gọi con người) Phong Điệp (tác phẩm Blogger) và nhà văn Tiến Đạt (tác phẩm Thể xác lưu lạc) cũng như về các xu hướng văn chương hiện nay. Hội thảo được tổ chức bởi Đại sứ quán Pháp tại Việt Nam và Công ty sách Bách Việt
       Tại cuộc hội thảo các nhà văn Phong Điệp và nhà văn Hoà Bình đã nêu lên quá trình sáng tác cách thể hiện tác phẩm theo một phong cách riêng của mình cũng như cách tiếp cận văn bản để tiệm cận được giá trị thực của tác phẩm.
        Nhiều ý kiến đặt ra xoay quanh phương pháp sáng tác sự đổi mới hình thức thể hiện của các tác giả. Hai nhà văn Phong Điệp và Hoà bình đã trả lời nhiều câu hỏi với những vấn đề tương đối "hóc búa" của người dự hội thảo. Trong câu chuyện của họ cho ta thấy sự hình thành và phát triển của cả một thế hệ cầm bút đang tìm hướng khai phá cho một phong cách sáng tác mới đa dạng và hiện đại.

                                                                     T.B

        Một số hình ảnh cuộc hội thảo

        Hội thảo 3 nhà văn

More...

Chuyện khẩn cấp

By TRỌNG BẢO

 

Chuyện khẩn cấp

         
         B
ão số 9 đang nhằm thẳng vào các tỉnh miền Trung với cường độ mỗi lúc một mạnh thêm. Để kịp thời ứng phó với  cơ bão mạnh này Ban chỉ đạo phòng chống lụt bão Trung ương - Uỷ ban quốc gia tìm kiếm cứu nạn đã  cử 2 đoàn công tác do Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn chủ trì vào các tỉnh Quảng Trị Thừa Thiên - Huế.  Đoàn do Bộ Quốc phòng chủ trì vào các tỉnh Quảng Bình và Hà Tĩnh để phối hợp với các địa phương kiểm tra đôn đốc công tác phòng chống bão số 9. 

           Bão số 9
                    Đường đi của bão số 9

       Trước tình hình cơn bão số 9 sẽ đổ bộ vào đất liền với cường độ rất nhanh và mạnh từ 10 giờ đến 24 giờ đêm nay (28-9) các địa phương khu vực miền Trung phải hoàn tất việc sơ tán dân tại vùng nguy hiểm do lũ quét sạt lở đất đồng thời chậm nhất 4 giờ sáng 29-9 hoàn thành tất cả các phương án công tác phòng chống bão. Tâm của cơn bão này được xác định sẽ đổ bộ vào khu vực từ Quảng Bình đến Quảng Nam vùng ảnh hưởng từ Thanh Hóa đến Quảng Ngãi. 

More...

Những hồi chuông màu đỏ

By TRỌNG BẢO

 

Những hồi chuông màu đỏ

Bài viết của Trọng Bảo

        Nhà thơ Nguyễn Hữu Quý tặng tôi tuyển tập thơ và trường ca "Những hồi chuông màu đỏ" vừa mới in xong. Anh tâm sự: "Tôi làm tập sách này để tri ân với các Liệt sĩ Thương binh đã xả thân vì sự nghiệp giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc thân yêu". Vốn là người "ngoại đạo" thi ca nên tôi đọc rất chậm. 

                Bìa tập thơ Nguyễn Hữu Quý

More...

Viết kỷ niệm sâu sắc Việt Nam-Lào-Campuchia

By TRỌNG BẢO

  

Phát động cuộc vận động "Viết kỷ niệm
 sâu sắc về tình đoàn kết chiến đấu
Việt Nam-Lào-Campuchia"


      S
áng 18-8 tại Hà Nội Tổng cục Chính trị QĐND Việt Nam đã tổ chức lễ phát động "Viết kỷ niệm sâu sắc về tình đoàn kết chiến đấu Việt Nam-Lào-Campuchia" và khai mạc trại viết "Kỷ niệm sâu sắc về tình đoàn kết chiến đấu Việt Nam-Lào". Nhiều nhà văn nhà báo các đồng chí tướng lĩnh cán bộ quân đội đã từng có nhiều năm sống chiến đấu công tác trên đất bạn Lào và Campuchia đã đến dự.
     Phát động viết K/NSS Việt-Lào
                             Ảnh Trọng Bảo
      Cuộc vận động góp phần lưu giữ và ghi nhận những kỷ niệm sâu sắc kinh nghiệm chiến đấu tình đoàn kết của cán bộ chiến sĩ và nhân dân ba nước Đông Dương cùng chống lại kẻ thù chung bảo vệ Tổ quốc; và làm tư liệu nghiên cứu giáo dục truyền thống cho các thế hệ cán bộ chiến sĩ và nhân dân ta và bạn; khơi dậy niềm tự hào của cán bộ chiến sĩ và nhân dân đã từng tham gia công tác chiến đấu giúp bạn Lào và Campuchia.

More...

Tọa đàm tác phẩm Phong Điệp

By TRỌNG BẢO

 

Tọa đàm tác phẩm Phong Điệp

        Sáng 21-7 tại Trụ sở Hội Nhà Văn Việt Nam (Số 9-Nguyễn Đình Chiểu-Hà Nội) Ban Công tác Nhà văn trẻ-HNV đã tổ chức buổi tọa đàm Tác phẩm Phong Điệp. Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên chủ trì buổi tọa đàm. Tới dự tọa đàm có nhiều nhà văn nhà phê bình văn học các học viên khoá 3-Trung tâm Bồi dưỡng Viết văn Nguyễn Du và nhiều bạn viết văn bạn đọc trẻ.

        Hội thảo tác phẩm Phong Điệp
                                          Ảnh Trọng Bảo
         
Tại buổi tọa đàm các nhà văn nhà nghiên cứu phê bình văn học như nhà văn Bảo Ninh nhà văn Lê Anh Hoài nhà văn Phạm Ngọc Tiến nhà văn Vũ Đức Tiến nhà văn Võ Thị Xuân Hà nhà văn Đào Thắng nhà phê bình văn học Nguyễn Hoà Tiến sĩ Nguyên An Phó giám đốc Trung tâm Bồi dưỡng Viết văn Nguyễn Du (Hội Nhà văn) Tiến sĩ Văn Giá Trưởng khoa Sáng tác-Lý luận PB Văn học (Trường Đại học Văn hoá HN) các nhà văn nhà lý luận PBVH bạn đọc khác như Thụy Anh Nhã Thuyên Minh Tâm Trần Nhật Khanh Phan Thế Hải... đã phát biểu ý kiến xung quanh hai tác phẩm tập truyện ngắn "Kẻ dự phần" và tiểu thuyết "Bloggeer" của nữ Nhà văn Phong Điệp. 

More...

Giải thưởng của Bộ Quốc phòng

By TRỌNG BẢO

 

Giải thưởng của Bộ Quốc phòng
       dành các tác phẩm văn học
    nghệ thuật  báo chí

       Sáng 3-7 tại Hà Nội Tổng cục Chính trị QĐND Việt Nam đã tổ chức gặp mặt báo chí thông báo kế hoạch nội dung quy chế xét và trao tặng giải thưởng của Bộ Quốc phòng 5 năm cho các tác phẩm văn học nghệ thuật báo chí về đề tài lực lượng vũ trang chiến tranh cách mạng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc (2004-2009).

        
         Gặp mặt báo chí 3-7
                                                    Ảnh Trọng Bảo 

More...

Cuốn sách đầu tiên

By TRỌNG BẢO

 

Cuốn sách đầu tiên

Trọng Bảo

          Tôi vốn là một người viết báo tự do nhưng lại là quân nhân. Sự giàng buộc đó thật lá khó khăn với một người cầm bút thích viết về những điều gai góc. Mặc dù rất cẩn thận giấu kín mình trong nhiều bút danh khác nhau tôi vẫn bị phát hiện là đã viết những bài phê phán đơn vị này cá nhân nọ. Tất nhiên chỉ là những bài những đoản văn phê bình vặt so với những bài phóng sự điều tra long lở trời đất của phóng viên các tờ báo hiện nay. Nhưng trong tình hình của ba mươi năm trước những bài phê bình "vặt vãnh" ấy cũng khiến tôi nhiều phen lao đao lắm người ghét. Cũng có lần thủ trưởng gọi lên định kiểm điểm may tôi có đủ lý lẽ và còn có những tư liệu chưa công bố nên mới... thoát. Tôi biết đến tận bây giờ sau cả 1/4 thế kỷ rồi có người vẫn còn oán trách tôi vì một bài phê bình ngày ấy đấy.

                Đẽo cày giữa... cơ quan

More...

Tròn một năm Blog

By TRỌNG BẢO

 

             Tròn một năm Blog

                            Trọng Bảo

                   Thế là tròn một năm
                    Vào với làng Blog
                    Chuyện buồn rồi chuyện vui
                    Biết bao nhiêu khó nhọc.
                    Nhiều bè bạn gần xa
                    Mến yêu mình đã đọc
                    Xin một lời cám ơn 
                    Bà con làng Blog...
                                      Ngày 19/6/2009
                       
                  Trong Bao Blog một tuổi

More...

Ô tô đi thăm đồng

By TRỌNG BẢO

 

          Ô tô đi thăm đồng

              Xe đang chạy trên đường 
              Bỗng thương nông dân quá
              Nên lao xuống cánh đồng
              Nằm chơi cùng rơm rạ.                
                    

             
Ô tô lao xuống ruộng
               Xe công-te-nơ lao xuống cánh đồng (Ảnh Trọng Bảo)

More...

Đọc Blogger-Nghĩ về một thế giới đa chiều

By TRỌNG BẢO

 

             Đọc Blogger-Nghĩ về một thế giới đa chiều

                                                           Trọng Bảo

           N
hà văn Phong Điệp tặng tôi cuốn sách mới tinh của mình vừa mới "ra lò" - tiểu thuyết Blogger. Đọc một mạch xong cuốn sách cũng khá dày (những 265 trang. Từ lâu tôi rất ngại đọc dài). Gấp cuốn sách lại tôi cứ ngẫm ngợi mãi về nội dung và cách thể hiện của nữ nhà văn trong tiểu thuyết. Tôi chợt nhận ra là mình vừa thâm nhập vào một thế giới đa chiều. Thế giới của cái thiện cái ác của ánh sáng và bóng tối "Chỗ nào cũng ganh đua chèn ép nhau. Rặt những cạm bẫy". Thế giới của một kẻ đi săn hồi hộp hả hê thích thú dõi đuổi theo "con mồi" thế giới của "con mồi" sợ hãi khiếp nhược trước kẻ đi săn. Có lúc lại lạc trôi trong thế giới ảo của các blogger trên mạng. Thế giới trong Blogger ngổn ngang chia cắt bởi các lối đi với nhiều tấm biển chỉ đường mà nếu ta cứ đi theo thì nhất định sẽ bị lạc.

                                           Blogger

More...