Tiểu phẩm Chắc họ bệnh nặng hơn!

                  

Chắc họ bệnh nặng hơn!

Tiểu phẩm của Trọng Bảo

          Một cô gái trẻ đưa ông bố bị ốm nặng vào bệnh viện. Ông bác sĩ ở phòng cấp cứu khám xong liền kê một đơn thuốc đưa cho cô và giục:

          - Cô ra ngay quầy bán thuốc ngoài bệnh viện mua thuốc về để tôi tiêm cho cụ đỡ đau! Nhanh lên…

          Cô con gái cầm đơn chạy đi mua thuốc mãi mới thấy quay về. Ông bác sĩ gắt:

          - Sao đi mua thuốc gì mà lâu thế! Cô định để bố đau đớn mãi thế hả?

          - Dạ thưa bác sĩ tại hôm nay có nhiều người phải cấp cứu quá em cứ phải nhường cho họ mua trước ạ!

          - Ai phải cấp cứu! Tôi trực ở phòng cấp cứu này từ sáng đến tối có cấp cứu và kê đơn thuốc cho ai ngoài bố của cô đâu?

          - Thì em xếp hàng mua thuốc ở hiệu thuốc cổng bệnh viện sắp đến lượt mua thuốc thì có một anh chen ngang len lên luôn mồm kêu: “Khẩn cấp… khẩn cấp… nhà tôi đang nằm đợi xin cho mua trước”. Nghĩ là anh ta có người nhà bị bệnh nặng hơn đang nằm chờ thuốc nên em và mọi người liền bảo nhau nhường cho anh ta mua trước. Một lát sau lại thấy có một chị nhoi lên khẩn khoản: “Chồng em đang… "căng thẳng" lắm rồi… xin cho em mua trước…” thế là em và mọi người lại nhường tiếp cho chị ta nên mãi em mới mua được thuốc cho bố ạ!

          Ông bác sĩ ngạc nhiên:

          - Thế cô có nhìn thấy họ mua loại thuốc gì không hả?

          - Em chỉ thấy họ mua mỗi người một bao… cao su rồi chạy biến ngay đi! Vậy người nhà họ bị bệnh gì thế ạ?

          Ông bác sĩ ậm ờ không trả lời mà chỉ bảo:

          - Thôi chết! Nghe chuyện cô nói tôi mới nhớ hôm nay là Valentine. Cô đưa thuốc cho tôi tiêm cho cụ tôi cũng phải về ngay nhà đây chắc vợ tôi cũng đang... đợi!

                                                           (Viết theo một chuyện thật)

 

 

Trọng Bảo

Gửi chị thaia

Gửi chị thaia: Chuyện này có thật 100%... hi hi...
Sẽ post tiếp "Chuyện đời hắn" ngay. Chúc chị mạnh khỏe vui!

thaia

Chuyện viết theo sự thật ! hehe hay quá và dí dỏm quá
chúc em mau chóng đưa cái chuyện dài kia nghe em chị đang muốn đọc tiếp câu chuyện đó

Trọng Bảo

Gửi chanhrhum

Gửi chanhrhum: Trường hợp anh chàng và chị kia là không làm tốt việc "dự trữ quốc... da" hoặc là chi dùng quá khả năng dự trữ đấy em ạ!
Tại lão Chõe-Xuân Thu bảo lâu không có tiểu phẩm gì vui vui mà toàn thấy "Chuyện đời hắn" nặng nề quá nên anh post ngay truyện này lên. Từ hôm nay sẽ tiếp tục "chuyện đời hắn"... và chuyển phần lớn các bài đi sơ tán ở Blogs khác đề phòng làng Vnweblogs ta bị đóng cửa.
Chúc em một tối vui vẻ!

chanhrhum

Quỷ sứ nhà văn nhé! Hé hé hé
Phải biết "dự trữ quốc... da" chứ anh!

Trọng Bảo

Gửi nguyenminhhuong

Gửi nguyenminhhuong: Chúc đồng hương vừa tai qua nạn khỏi. Nhưng nhớ là những khi ra đường cần thận trọng hơn đừng có vội dù đang trong trường hợp khẩn cấp "cần ưu tiên mua trước" trong tiểu phẩm trên nhé?

nguyenminhhuong

Đang đau chân gần ...khóc mà sang nhà Đồng hương cũng phải phì cười đây đúng là dân "Vĩnh phét" có khác...ạc ạc...

Trọng Bảo

Gửi anh Nguyễn Xuân Tư

Gửi anh Nguyễn Xuân Tư: Lâu nay chắc anh bận nên ít thấy post bài lên mạng. Thỉnh thoảng mới thấy anh đưa nhiều ảnh đẹp các vùng miền lên tôi vẫn qua xem luôn đọc cả bài thơ mới anh viết về Hà Nội. Chúc anh luôn mạnh khoẻ và thành công trong cuộc sống!

Nguyễn Xuân Tư

Lâu lắm rồi Xuân Tư mới vào thăm Trọng Bảo được. Do điều kiện công tác phải đi xa luôn thành thử rất ít khi vào mạng. Biết Trọng Bảo vẫn viết đều viết hóm và hay là điều Xuân Tư rất ngưỡng mộ. Chúc Trọng Bảo luôn vui khỏe có thêm nhiều tiểu phẩm mới. Thân quý !

Trọng Bảo

@ Xuân Thu

@ Xuân Thu: HN có khi bán còn trên vùng cao thường phát không để phục vụ công tác "kế hoạch hóa gia đình" nên mới có chuyện một ông dân tộc thiểu số vùng sâu vùng xa không được cán bộ là một cô gái trẻ hướng dẫn sử dụng BCS một cách kỹ lưỡng nên nhận bao cao su về dùng hôm sau đem lên xã trả lại. Thấy bao cao su rách lươm bươm. Chưa kịp hỏi thì ông ta đã phàn nàn: "Cán bộ cho tao cái thuốc sinh đẻ có kế hoạch khác thôi. Loại này dai quá tao lại móm hết răng rồi nhai mãi không nát để nuốt....". Hi hi...

xuân thu

Bác có qua quầy thuốc nhớ xin cho em một cái nha. Em cũng đang "khẩn cấp" đây. Nhanh kẻo hết. Các bác ở Hà Lội sẵn hơen trên miền núi này. Chỗ quen biểt bác cho giúp em nha. Trân trọng cảm ơn.

Trọng Bảo

Gửi anh Lê Trường Hưởng

Gửi anh Lê Trường Hưởng:
Bệnh viện ở nước ta
Cấp cứu thường không... thuốc
Ông này đau nhẹ thôi
Cho nên cố chờ được!

Lê Trường Hưởng

Cấp cứu mà chờ thuốc
Chắc bệnh nhân...chết trước
Lại sau cả mấy bà
Nóng...máy chen lấy được!

Trọng Bảo

Gửi PP

Gửi PP: Hai trường hợp trong truyện được mọi người ưu tiên cho mua trước không phải xếp hàng đều đúng là khẩn cấp hơn cấp cứu đấy... hihi...
Lâu lâu mới thấy PP ghé thăm! Chúc luôn vui!

Trọng Bảo

Gửi anh Nguyên Hùng

Gửi anh Nguyên Hùng: Làm được một bài thơ hay viết được một truyện ngắn hay mới khó chứ còn cáo trò viết lách giải trí cười cho vui này chẳng có gì là khó khăn cả anh ạ! Toàn những chuyện tôi lượm lặt cóp nhặt được trong cuộc sống thêm "mắm" thêm "muối" vào là xong thôi... hi...
Chúc anh luôn vui!

Trọng Bảo

Gửi Bs.Tản

Gửi Bs.Tản: Bây giờ đến các bệnh viện bác sĩ thường chỉ khám kê đơn còn gia đình bệnh nhận phải lo chạy thuốc. Tuy nhiên cũng có lọai thuốc chỉ trong bệnh viện mới có cho bệnh nhân! Trường hợp ông bố cô gái trong tiểu phẩm này có lẽ chỉ là loại thuốc giảm đau thôi vào bệnh viện tuyến cơ sở thì phòng khám bình thường cũng coi là phòng cấp cứu nên cô con gái mới có thời gian dềnh dàng thế...

PP

@Anh Trọng Bảo!

Em "theo đuôi" lão NH vào thăm anh và đang ngồi cười một mình ...hihi!

Nguyên Hùng

Anh Trọng Bảo

Anh TB viết đều thật có những chuyện tưởng chẳng có gì mà anh cũng viết thành chuyện vui được nể thật.

Trở lại câu chuyện trên đây hình như Valentine vừa rồi anh không kịp áp dụng chiêu "người nhà tôi đang đợi" của những người nhà "bệnh nhân" nhỉ?

Bs.Tản

@ Anh Trọng Bảo

Anh thân mến
Nhân trong câu chuyện Anh có nhắc đến sự việc Bác sĩ kê đơn rồi kêu người nhà bệnh nhân chạy ra ngoài tiệm thuốc Tây mua thuốc vào để ông ấy chích Học trò từ lâu cũng thấy đây là một kiểu "nhũng nhiễu" của có thật của ngành y tế và tồn tại xuyên suốt từ thời bao cấp đến hiện nay dù đã là cơ chế thị trường. Có thể bao biện rằng phòng cấp cứu không đủ cơ số thuốc cũng có thể đổ thừa khoa dược không có loại thuốc này nhưng thật ra chính xác đó là lỗi của các Bác sĩ khoa cấp cứu. Một phần Họ đã không dự trù trước trong các phác đồ điều trị của mình một phần Họ chưa thật sự tận tâm với bệnh nhân và đối xử kiểu bề trên với thân nhân người bệnh. Vẫn tưởng những chuyện nhỏ như thế này sẽ rất dễ dàng khắc phục thế nhưng hầu như ai ai cũng nhắc đến 2 chữ "cơ chế" để tránh né trách nhiệm