Truyện ngắn đăng Báo Văn nghệ Trẻ

LTG: Truyện ngắn về một lão dở người tôi viết trước Tết và đã đưa lên Blogs. Thật bất ngờ sáng nay xem báo thấy truyện ngắn Lão dở người được đăng trên Văn nghệ Trẻ số 13 (ngày 27/3/2011). Tác giả trân thành cảm ơn Ban Biên tập VNT và xin đưa lại truyện ngắn này. (Trọng Bảo)

            

LÃO DỞ NGƯỜI

Truyện ngắn của Trọng Bảo

           Lão dở người vác cái bao tải rách lên vai. Hôm nay lão gặp may. Một ngôi nhà là trụ sở công ty tư nhân đang đục phá sửa chữa. Đám thợ vứt ra hè đường một đống sắt vụn cong queo. Ông chủ công ty nhìn thấy lão đang móc tìm kiếm ở cái thùng rác bên đường liền gọi sang và hào phóng cho lão luôn đống sắt vụn. Chỗ sắt vụn đầy sét gỉ phải đến hai chục cân. Lão oằn lưng vác cái bao tải nặng ra phía bờ sông. Số sắt vụn này lão kiếm được hơn trăm ngàn là cái chắc.

         Cân xong bao tải sắt vụn lão dở người lại vào phố. Con mụ Béo chuyên thu mua đồ phế liệu chê ỏng chê eo sắt gỉ quá chỉ đưa cho lão một trăm hai mươi ngàn đồng. Thôi thế cũng tốt. Lão nghĩ. Lão sẽ vào phố chén một bát phở ngon hết hai mươi ngàn đồng. Còn một trăm ngàn lão sẽ cất kỹ dành dụm thành một khoản để đem về quê. Ở quê lão còn một thằng cháu là con cô em gái út. Nó ốm yếu thường xuyên phải đi viện. Lão thương nó lắm. Lão ra thành phố bới rác kiếm tiền dành dụm từng trăm gửi về giúp em gái chữa bệnh cho cháu. Hôm lão đi thằng bé cứ túm lấy áo lão rơm rớm nước mắt:

         - Bác đi Tết nhớ về với cháu nhé!

         - Ừ! - Lão xoa đầu nó và dặn: - Ở nhà cu nhớ không được ra bờ ao chơi nhỡ ngã xuống ao thì khốn đấy!

         Thằng bé bị bệnh tim. Một hôm lão vừa đi bắt cua về xuống cái ao đầu ngõ rửa chân thì thấy thằng cháu đang ngớp ngớp vùng vẫy ở dưới cầu ao. Lão vứt cả giỏ cua nhào xuống ao lôi nó lên. May mà nó mới ngã xuống chỉ uống vài ngụm nước. Bệnh tim của nó nặng dần. Năm lên lớp bốn thì hay bị ngã ngất nên không tiếp tục đi học được nữa. Nghe nói muốn mổ tim phải mất hàng chục triệu đồng. Chồng cô em gái út tai nạn sập lò gạch chết sớm nhà nghèo lấy đâu ra mấy chục triệu đồng để chữa bệnh cho con. Tiền mua thuốc hàng tháng còn chả đủ nữa là. Lão nghe người ta nói thành phố dễ kiếm tiền. Thế là lão bỏ sào ruộng lại cho cô em gái út rồi theo đám thanh niên lên thành phố. Lão sẽ kiếm tiền thật nhiều tiền giúp cô em út.

         Lên đến thành phố lão ra ngay chỗ “chợ người” tìm việc. Nhưng những người tìm thuê “cửu vạn” thường chẳng bao giờ để ý đến lão. Có lẽ họ nghĩ là lão già cả chả làm nổi những việc nặng nhọc. Thế nên lão đành phải đi bới rác nhặt nhạnh những đồ phế thải bán cho bọn thu mua sắt vụn. Nhặt những bao túi ni-lông vỏ bia vỏ chai sắt vụn người ta vứt đi bán cho bọn ve chai mỗi ngày lão cũng kiếm được ngày nhiều ba chục ngày ít hai chục ăn uống rồi cũng để dành được chục ngàn mỗi ngày hơn cả làm ruộng ở quê mỗi vụ được vài tạ thóc ăn chả đủ làm gì dám đem bán lấy tiền.

         Bọn trẻ con phụ nữ chuyên làm nghề nhặt rác thường tụ tập ngoài bãi sông Hồng. Họ gọi lão là lão dở người vì một chuyện xảy ra đối với lão. Hôm đó lão bới móc một cái túi rác cổng một ngôi biệt thự. Lão tìm thấy trong cái túi rác đầy vỏ hộp mỹ phẩm ấy một cái dây chuyền vàng. Lão cầm sợi dây chuyền đứng co ro chịu rét chờ bằng được bà chủ ngôi biệt thự ra đóng cổng để trả lại. Nhận lại sợi dây chuyền đến năm chỉ bà chủ nhà chả cảm ơn thì thôi còn xỉa xói nghi lão là quân trộm cắp. Biết chuyện đám “công nhân nhặt rác” cư trú ngoài bãi sông đều cười nhạo lão mãi. Chả ai khen lão thật thà mà họ bảo lão là đồ dở người. Từ đó cái tên lão Dở thành tên gọi của lão.

         Lão Dở cũng có người con khá thành đạt. Đó là ông con trai duy nhất của lão. Vợ lão mất sớm lão ở vậy nuôi con khôn lớn. Thằng con lão là chủ một doanh nghiệp lớn ở phía Nam. Ông con trai muốn đón lão vào Nam sinh sống nhưng lão không chịu. Lão giận con nhất là từ khi ông con về quê đóng góp cả mấy trăm triệu đồng cho một công trình văn hoá của huyện để được tạc tên trên bia đá ghi công thế mà không dám cho thằng cháu bị bệnh nặng được lấy một đồng để chữa bệnh. Lão có ý nhắc nhưng nó làm thinh không nói gì.

          Ăn xong bát phở lão Dở tìm về chỗ mình vẫn ngủ qua đêm.

          Năm nay trời sao mà rét đến thế. Các hàng quán đóng cửa nghỉ sớm. Gió lạnh thổi ù ù trên phố. Lão Dở lủi thủi đi về phía làng ven Hồ Tây. Mấy ngày nay lão không ra khu nhà trọ ngoài bãi sông nữa. Trọ ở nhà trọ bãi sông mất năm ngàn mỗi tối. Trước đây chỉ có ba ngàn một tối nhưng gần tết họ nâng giá lên năm ngàn đồng. Nói là nhà trọ thực ra chỉ có vài manh chiếu rách trải lên sạp cả chục cả trăm người-toàn dân cửu vạn chen chúc nhau nằm lăn lóc đầu chân lẫn lộn ngủ cho qua đêm. Mà có nhiều người chưa đến nửa đêm đã lồm cồm bò dậy đi gánh hàng thuê cho những người buôn hoa quả rau ở các chợ đêm. Lão Dở ít ngủ và thính ngủ. Có khi đêm vừa chợp mắt được một lát đã giật mình vì tiếng lục sục gọi nhau của những người đi làm đêm. Vì thế lão chả dại gì mà mất thêm năm ngàn đồng mỗi đêm. Lão đã có một cách hay.

          Lão đi về phía khu biệt thự ven hồ. Chỗ ngủ đêm của lão là cái cổng của một ngôi biệt thự rất sang trọng. Chủ ngôi biệt thự chắc là một người rất giàu có nên cái cổng xây rất hoành tráng. Mái cổng vươn chìa ra tạo thành một khoảng che mưa nắng rất rộng. Lão Dở trải manh chiếu rách ra góc cổng cạnh gốc cây sấu sù sì. Thế là lão đã có một chỗ ngủ rất kín gió và ấm. Năm nay sao mà trời rét thế. Còn đúng hai mươi mốt ngày nữa là đến Tết. Lão Dở nhẩm tính. Trong cái bọc ni lông bẩn thỉu lão vẫn buộc chặt ở bụng đã có gần hai triệu đồng rồi. Đó là công sức mấy tháng trời nhặt nhạnh phế liệu của lão. Lão quyết định ngày mai sẽ về quê. Có gần hai triệu đồng mua thuốc cho thằng cháu cũng tốt rồi. Với lại cũng chỉ còn hai ngày nữa là đến ngày giỗ của vợ lão. Lão phải về để còn ra mộ thắp cho bà ấy nén hương. 

         Đang thiu thiu ngủ thì có ánh đèn ô-tô rọi thẳng vào mặt. Một chiếc xe con bóng lộn rì rì chạy vào cổng. Lão Dở lồm cồm ngồi dậy. Chiếc xe bấm còi rồi dừng lại chờ mở cổng. Kính xe hạ xuống. Lão nghe rõ tiếng một người đàn ông gắt với người từ trong nhà ra mở cổng:

         - Sao lại để cho một thằng ăn xin nó nằm ngay ở cổng thế hả?

         - Dạ! Thưa bác đó là một ông già nhặt rác đấy ạ!

         - Đuổi cổ đi! Không khéo lại là quân trộm cắp rình mò đấy hiểu không?

         - Vâng ạ!

         Kính xe lại được kéo lên. Chiếc xe từ từ lăn bánh vào trong sân. Người vừa ra mở cổng đến chỗ lão Dở đang nằm khe khẽ nói:

         - Cụ ơi! Cụ chuyển sang bên kia gốc cây mà nằm ngủ chứ cụ nằm ngay ở cổng thế này ông chủ nhìn thấy lại mắng cháu!

         Nghe anh ta nói lão Dở hiểu anh ta cũng chỉ là một người giúp việc cho ở ngôi biệt thự này. Anh ta nói mấy hôm trước ông chủ đi công tác vắng nên anh để cho lão được buổi tối đến nằm ngủ ở cổng. Ông chủ về rồi anh đành phải bảo lão đi tìm chỗ khác. Nghe anh ta năn nỉ như vậy lão Dở lồm cồm đứng dậy. Lão lôi mảnh chiếu rách sang phía bên kia gốc cây sấu già. Chỗ nằm mới của lão trúng hướng gió bắc lại không được che nên mưa phùn lất phất bay nên càng lạnh. Lão Dở quấn cái chăn chiên rách thật chặt vào người cho đỡ rét. Suốt đêm lão Dở không ngủ được vì lạnh quá. Lão lẩm bẩm mong trời bớt lạnh cho đám cửu vạn ngoài bờ sông đêm dậy đi làm đỡ rét mướt. Ngày mai lão về quê rồi còn họ thì có lẽ phải làm thuê hoặc nhặt rác cho đến gần tết mới về. Lão tính rét thế này ngày mai nhất định sẽ mua cho thằng cháu một cái áo khoác thật ấm. Rét mướt thế này trẻ con bị bệnh tim phải mặc thật ấm. Cái áo mà họ chất đống ở vỉa hè nói là hàng SIDA ấy chỉ đến một trăm ngàn là cùng thôi.

         Gần sáng khi lão Dở vừa chợp mắt thì nghe có tiếng quát tháo ầm ĩ trong ngôi biệt thự. Hình như có tiếng kêu: “Trộm… trộm…”. Rồi lão lại nghe “huỵch” một cái như là tiếng người nhảy qua tường. Lão Dở mở mắt ra nhìn. Tên trộm vừa trèo qua cái cành cây bên kia cổng nhảy xuống hè đường. Nó lẩn qua phía lão nép vào gốc cây sấu quan sát rồi co giò định chạy. Lão nhỏm ngay dậy nhoài người quờ tay ôm riết được một chân của thằng trộm. Nó bị tóm chân bất ngờ nên chới với ngã lăn xuống hè đường. Cái hộp nhỏ nó đang cầm trên tay văng ra xa. Thằng trộm lồm cồm bật dậy. Nó càng cố giật chân thì lão lại càng cố ôm ghì thật chặt. Trong ngôi biệt thự có ánh đèn và tiếng chân nhiều người lao ra. Từ phía đầu phố có tiếng còi ủ của xe cảnh sát. Thằng trộm tống một quả đấm thật mạnh vào mặt lão Dở. Lão Dở đau điếng nhưng vẫn kiên quyết không buông rời chân thằng trộm. Một ánh thép loé lên. Lão Dở chới với buông chân thằng trộm gục xuống. Nhát dao của thằng lưu manh xỉa thẳng vào cổ lão Dở. Khi công an và mọi người chạy đến thì thằng trộm đã biến mất tăm vào bóng tối mịt mùng trong ngõ hẻm.

         Lão Dở thấy mình chơi vơi như đang bay trên mây. Đúng là lão đang bay. Lão bay lên thật nhẹ nhàng.

         Lão nghe thấy tiếng bà chủ ngôi biệt thự rú lên vui mừng vì tìm thấy cái hộp nữ trang cả chục cây vàng mà tên trộm bị lão Dỡ bất ngờ tóm chân ngã rơi văng chỗ rãnh nước bên đường. Lão lại nghe thấy tiếng ông chủ biệt thự. Vẫn cái giọng hách dịch như lúc tối mắng anh chàng giúp việc ra mở cổng. Ông ta đang nói với mấy anh công an:

         - Các đồng chí kiểm tra ngay lão ăn mày này! Nhất định lão ta là đồng bọn với thằng ăn trộm đã đột nhập vào nhà tôi. Mấy ngày nay tối nào lão cũng lảng vảng ở cổng nhà tôi đấy.

         Có lẽ ông chủ ngôi biệt thự là sếp lớn nên các anh công an răm rắp chấp hành mệnh lệnh. Họ nhanh chóng khám nghiệm hiện trường rồi lập biên bản. Lão Dở cũng lờ mờ nhận ra người đang cố gắng băng bó cầm máu cho mình chính là cái anh đã ra mở cổng ngôi biệt thự lúc buổi tối hôm qua. Lão cố nói để anh ta biết quê quán của mình và số tiền lão đang giấu trong bụng. Lão muốn nhờ anh ta đem về cho thằng cháu ở quê. Nhưng tiếng của lão sao lại bé hơn cả tiếng gió tiếng mưa thế này. Hình như chẳng ai nghe được tiếng lão nói nữa.

         Lão Dở cố mở mắt ra. Song lão cũng chẳng còn nhìn rõ gì nữa cả. Trước mắt lão sao mọi thứ cứ mờ ảo méo mó dị dạng hết đi thế nhỉ! “Thôi chết! Thế này thì làm sao ngày mai mình về quê được đây!” - Đó là ý nghĩ cuối cùng của lão.

                                                                      Hà Nội 9/1/2011

                                                                                      TB

Linda Cô Nương

Bình luận

Cảm ơn tác giả Trọng Bảo đã cho mọi người một món ăn tinh thần rất bổ ích và tự ngẫm nghĩ về cuộc đời này. Lão già ấy đúng là Dở người thật, lão là hiện thân của những gì tinh khôi nhất còn sót lại trong tâm hồn con người của cái thế giới hiện đại thiếu tình người bây giờ. (Comment: phần đầu Tác giả viết "trân thành cảm ơn" cần sửa thành "chân thành cảm ơn")

lê quang trạng

thư

dạ!con cảm ơn bác nhiều!

Trọng Bảo

Gửi lê quang trạng: Cứ mạnh dạn viết dù bước đầu chưa thành công. Viết văn là như vậy nó đòi hỏi sự khổ công kiên trì. Nhớ hồi bác cũng học lớp 9 còn “dám” viết cả một trường ca dài hơn 500 câu thơ được giải nhì cuộc thi thơ của trường cấp 3 về thơ đấy. Nhưng sau này không chuyên về thơ nữa chỉ viết văn xuôi. Mấy bài thơ của cháu có “ý thơ” hay nhưng chưa có “tứ thơ” hay. Để vài hôm nữa rỗi bác sẽ chuyển cho nhà thơ Nguyễn Hữu Quý ở Tạp chí Văn nghệ Quân đội để nhà thơ ấy đọc và góp ý cho.
Chúc cháu học giỏi sau đó là viết văn hay!

Lê Quang Trạng

Thơ của Lê Quang Trạng

CHÙM THƠ HỌC SINH LỚP 9
Tác giả : Lê Quang Trạng
---------oOo---------
EM ĐI
(Tặng các nạn nhân khuyết tật do chất độc màu da cam dioxin)

Khập khển em đi
Khó khăn từng bước
Em vươn lên đi về phía trước
Vì cuộc sống
Vì yêu đời
Không ngần ngại con đường xa vời
Em vẫn cố bước
Để đến trường
Để đến những con đường
Có tình yêu thương
Và có những con người yêu cuộc sống.

DÒNG SÔNG…
(Kính tặng đất mẹ Mỹ Luông – quê hương)

Dòng sông Tiền chảy qua quê tôi
Như đưa nôi cho con thuyền gợn sóng
Tưới cho tôi thật nhiều ước vọng
Và tôi yêu nó – dòng sông.

Dòng sông…
Bên lở bên bồi thành cồn cát
Gợn sóng lăn tăn lùa gió mát
Cho tôi vui những lúc tắm trưa hè
Để thấy đâu đó hàng me
Nở hoa đỏ hai bên bờ sáng chói.

Dòng sông…
Cho tôi ôm cây chuối biết lội
Cho tôi yêu thêm quê nội
Đất mẹ Mỹ Luông ân tình
Soi mình xuống nước lung linh
Để tôi luôn nhới mãi về nơi đó
Và về nó – dòng sông…

QUA TRƯỜNG CŨ
(Kính tặng thầy cô bạn bè trường Tiểu Học A TT Mỹ Luông)

Chiều nay có dịp qua trường cũ
Lá rơi vàng cả một chiều thu
Nhớ thầy nhờ bạn trường và lớp
Tâm hồn nho nhỏ dậy vi vu

NHỚ MẸ
(Tặng Chú Nguyễn Quốc Lập)

Còn chăng tiễng chổi rạc rào
Còn chăng bóng mẹ ra vào chờ trông
Còn chăng tiếng mẹ chiều đông
Còn đây tình mẹ mênh mông vô bờ.

MẤT CHA
(Tặng bạn Nguyễn Thanh Tùng)

Con đau con khổ lắm cha ơi!
Mất cha như mất cả bầu trời
Bầu trời mà mất còn chi nữa
Còn tình cha vẫn mãi không vơi.

XA QUÊ
(Kính tặng Chú Nguyễn Hữu Sính)

Ra đi nào phải không về
Mà sao nghe nhói nặng nề trong tim
Mẹ còn ngồi đó bên thềm
Mà sao bóng mẹ trong đêm dợi chờ.

Xa quê con nhớ tuổi thơ
Lời ru câu hát giấc mơ trưa hè
Bên hiên nhà dậy tiếng ve
Cho con giấc ngủ mẹ che nắng chiều.

Xa quê nhớ biết bao nhiêu
Nhớ ngày còn bé thả diều tắm sông
Diều bay về với nắng hồng
Cho con thơ thẩn ngóng trông theo diều.

Xa quê nhớ mái tranh xiêu
Nhớ con đò nhỏ mỗi chiều qua sông
Dẫu rằng đất khách mênh mông
Vẫn không bằng được tấm lòng quê hương.

Đất người mù mịt khói sương
Vẫn không bằng được tình thương quê nhà
Quê hương đất mẹ bao la
Cho con hưởng trọn lời ca ngọt ngào.

Tác giả : Lê Quang Trạng
Học Sinh lớp 9a3 Trường TH CS TT Mỹ Luông Huyện Chợ Mới Tỉnh An Giang

Lê Quang Trạng

thu

da!con co doc may truyen cua bac viet. hay lam bac a! con co gui bai LA TA TOI (da duoc bac Chau chinh lai)cho mot so bao nhung khong thay ho tra loi. nhung con van say me dọc va viet. con rat cam on bac!
bac oi hinh nhu bac la si quan (Dai Ta) phai khong bac?con cung co uoc mo lam si quan nhung phai cho con lam tho viet van moi duoc. con gui bac may bai tho nay. bac co ranh thi doc gop y cho con nha!con cam on bac

Trọng Bảo

Gửi lê quang trạng

Gửi lê quang trạng: Chúc mừng cháu nhé! Trong trang truyện viết cho thiếu nhi này của VănThơViệt.com cũng có những truyện của bác viết cho thiếu nhi đấy!

lê quang trạng

thư

dạ!con sẽ cố gắng nhiều hơn!bác có thể vào xem. truyện ngắn của con đăng ở web http://vanthoviet.com/news/n/514/780/la-ta-toi-truyen-cua-le-quang-trang.html?l=vn
chúc bác nhiều sức khỏe

Trọng Bảo

Gửi Lê Quang Trạng

Gửi Lê Quang Trạng: Chúc mừng chau. Bác Ngọc Châu là một nhà văn viết truyện thiếu nhi rất hay. Bác ấy góp ý và sửa chữa truyện ngắn cho là rất tốt. Cháu nên xem kỹ những chỗ bác ấy sửa chữa để rút kinh nghiệm tiếp tục viết hay hơn!

lê quang trạng

thư

Kính Gửi bác!
Con đã gửi truyện ngắn Lá Tả Tơi cho bác Ngọc Châu ở vanthoviet.com. Bác Châu đã bỏ công ngồi sửa lại cho hoàn chỉnh. con vùa nhận email con mừng lắm.mấy bạn cùng lớp đòi con phải in ra làm quà năm cuối cấp. nhưng chưa có ai nhận xét cho truyện của con. Con rất mong bác cho con vài dòng nhận xét về truyện ngắn của con!con rất cảm ơn bác. con sẽ tìm đọc các truyện mà bác đã chỉ

Trọng Bảo

Gửi Lê Quang Trạng

Gửi Lê Quang Trạng: Cứ kiên trì tập viết rồi sẽ thành công. Tuy nhiên hãy cứ mạnh dạn gửi các truyện ngắn bài viết của mình cho các tờ báo để họ góp ý biên tập cho.
Tập truyện ngắn Phong Lan Đỏ do nhà xuất bản Hà Nội ấn hành với số lượng độ 1000 cuốn nên chắc là không có bán ở tân An Giang đâu. Tuy nhiên 20 truyện ngắn in trong tập này (1- Phong lan đỏ 2- Cánh chim non 3- Chim lợn kên ngang trời 4- Gã làm thuê 5- Đáy vực 6- Đêm sao sa 7- Nhớ rừng 8- Mưa lúc tan tầm 9- Người đưa thư 10- Chiếc lá trôi sông 11- Họa văn chương 12- Dòng sông chảy ngược 13- Tiếng sáo diều 14- Chiếc đèn ông sao 15- Lão Cống 16- Thầy ơi 17- Độc hành 18- Kỷ niệm ngày xanh 19- Thời trai trẻ 20- Hôm nay trời nhiều gió) đều có đăng trên Blogs này cháu cứ vào chuyên mục "Truyện ngắn" là sẽ đọc được hết.
Chúc cháu sẽ thành công!

lê quang trạng

thư

con rất cảm ơn bác đã đọc truyện ngắn Lá Tả Tơi và trả lời thư con!
thưa bác!con rất đam mê văn học. song với kinh nghiệm thì con chưa có đầy đủ cho lắm. Con rất mong sẽ nhận được những lời góp ý từ bác!
con thấy quyển "Phong Lan Đỏ" của bác đăng hình trên mạng. con rất muốn đọc. nhưng con ở tận An Giang con không biết nơi đâu bán. Rất mong bác chỉ cho con chổ mua?cảm ơn bác

Trọng Bảo

Gửi Lê Quang Trạng

Gửi Lê Quang Trạng: Cám ơn đã gửi tới truyện ngắn Một lỗi lầm. Mình sẽ đọc ngay. Chúc Lê Quang Trạng luôn có những truyện ngắn hay! Bạn hãy gửi các truyện ngắn như Lá Tả Tơi cho VănThơViệt.com hoặc VandanViet.net để họ giới thiệu cho nhiều bạn khác cùng đọc vì mình thấy truyện hay.

Lê Quang Trạng

truyện ngắn

Truyện ngắn :
Một Lỗi Lầm
Tác giả : Lê Quang Trạng

Hôm nay cả nhóm chúng tôi tổ chức đi chơi xa. Mọi chuẩn bị được giao phó cho Nhân. Vì chúng tôi biết Nhân là một người chu đáo và rất kĩ lưỡng. Mọi thứ đã chuẩn bị gần xong thì Nhân đến gặp chúng tôi bảo là mai không đi được. Còn lý do thì không cho chúng tôi biết rõ. Hôm sau chúng tôi ngồi ăn sáng nhưng không có mặt Nhân. Cả nhóm đang bực bội thì một tiếng chuông tin nhắn tít tít… vang lên trong túi Vi. Nhỏ móc điện thoại ra xem tin nhắn. Nhỏ nhăn mặt. Một lác sau một tiếng tít tít… lại vang lên trong túi của tôi. Tôi lấy máy ra xen tin nhắn. Thì ra là tin nhắn của Vi. Tôi ngạc nhiên nhìn Vi:
- Sao kế một bên mà lại nhắn tin vậy? – tôi hỏi Vi .
- Tin nhắn của Nhân đó xem đi – nhỏ trả lời cáu gắt .
Tin nhắn có nội dung : “Mấy đứa bây không ra gì. Đừng giả nhân giả nghĩa nữa. Không xứng đáng là bạn của tao nên bây đi một mình đi. ”
Đọc tin nhắn của Nhân tôi tức đỏ cả mặt nhưng cũng thấy rất ngạc nhiên. Tại sao đương không Nhân lại thay đổi một cách lạ lùng đến thế? Cả nhóm réo lên rồi chuyến đi bị hủy bỏ. Sáng hôm sau vào lớp Nhân không đi học. Và một ngày hai ngày ba ngày trôi qua Nhân vẫn không đi học. Chúng tôi tỏ ra hơi lo lắng cho Nhân. Nhưng vì tức cái tin nhắn hôm trước nên tôi cũng không thèm đến nhà xem Nhân ra sao. Nhỏ Vi và mấy đứa cùng nhóm bàn với tôi sẽ “tẩy chai” Nhân ra khỏi nhóm. Thế là chúng tôi không nói đến Nhân nữa. Mặc xác Nhân. Một buổi chiều của tuần sau đó. Tôi cảm thấy buồn nên đi lang thang trên bến sông. Tôi bắt gặp em của Nhân chạy đi về phía bến xe trông có vẽ hấp tấp lắm. Tôi chận nó lại hỏi:
- Có chuyện gì mà chạy nhanh dữ vậy em?
- Anh hai em bị bệnh nặng đang nằm ở bệnh viện tỉnh – Nó trả lời trong sự sững sốt của tôi.
Tuy thương Nhân nhưng tôi giận Nhân nhiều lắm nên lời em Nhân nói tôi không quan tâm. Rồi một chiều chủ nhật cả bọn đi tắm sông. Tôi vô tình đọc được tin nhắn trong máy của Vi. Là tin nhắn nhận được duy nhất của Nhân trong ngày chúng tôi định đi chơi: “Vi à ! Mình bị bệnh rồi. Mình không đi với mấy bạn được. Mấy bạn đi vui nha!” Tự dưng đọc tới đây tôi nghe nhói trong tim mình quá. Tôi đã hiểu ra sự thật. Thì ra tin nhắn làm tôi nổi cáu là của Vi dựng lên. Có lẽ do quá giận Nhân nên Vi làm vậy để chúng tôi giận Nhân - bỏ Nhân. Lòng tôi đau như cắt. Tôi không nói với ai điều này. Tôi cũng không cảm thấy giận Vi nhưng tôi lại giận chính bản thân tôi nhiều lắm. Tôi đứng dậy chạy nhanh ra bến xe trong tiếng kêu của lũ bạn. Tôi vào bênh viện tôi đứng ngoài nhìn vào Nhân đang hôm mê trong đó mà sao lời nói như nghẹn lại ở trong tim… ./.

Mỹ Luông ngày 22 tháng 04 năm 2011

Tác giả : Lê Quang Trạng
Địa chỉ : số 24 Tỉnh lộ 942 Ấp Thị 2 Thị trấn Mỹ Luông Huyện Chợ Mới Tỉnh An Giang
Số Điện thoại : 01636 753 213

Trọng Bảo

Gửi le quang trang

Gửi le quang trang: Cám ơn le quang trang đã ghé thăm blogs của Trọng Bảo và để lại một truyện ngắn hay và xúc động về tình người trong khốn khó.
Chúc bạn luôn có những sáng tác hay!

le quang trang

truyen ngan

Truyện ngắn:
Lá Tả Tơi

Tác giả : Lê Quang Trạng

Trời mưa mưa thật to mưa trút xuống vội vã..
Tôi phải ghé lại ở một quán nước nhỏ ven đường để tránh mưa. Tuy tôi đã nhanh chân chạy vào quán nhưng vẫn bị ướt. tôi ngồi lại trên một cái ghế thấp. Trời mưa gió thổi lành lạnh khiến tôi phải khoanh tròn hai tay. Tôi móc từ ba lô ra một ổ bánh mì ổ bánh mì vẫn còn nóng hổi. Nhà tôi nghèo. Lần đầu tiên tôi lên thành phố học bà tôi tặng tôi một ổ bánh mì để vào ba lô một để ăn mà hạn chế tốn kém. Tôi chưa kịp ăn thì bỗng có một đứa bé dầm mưa ướt đẫm người chạy đến bên tôi. Tay run run giọng nói nghẹn lại:
- Anh ơi! Em đói quá anh cho em một chút bánh mì đi anh!
Tôi nhìn đứa bé một cách ngạc nhiên. Không hiểu sao lúc đó tôi lại lặng im không trả lời đứa bé. Đứa bé nói tiếp một cách khó khăn giữa những tiếng nấc buồn tủi:
- Em đói quá! anh anh…
Tôi muốn coi thử đứa bé lang thang này sẽ thế nào? Tôi bảo nó : Nếu em có thể cho anh một lời khuyên về cuộc đời của anh em sẽ khuyên thế nào?
Nó hơi ngượng nhưng cũng cố nói thành lời:
- Anh khá hơn em. Anh có cuộc sống tốt đẹp hơn em. Anh nên cố gắn học để lo cho tương lai anh hoặc ít ra cũng có thể giúp những đứa trẻ nghèo đói như chúng em. Cuộc sống như anh là quá sung sướng hơn chúng em rồi đó.
Tôi nhìn nó chăm chú rồi nói thầm trong suy nghĩ : Mình có hơn ai đâu đi học mà ăn bánh mì là khổ mà còn những số phận khổ hơn mình. Thật là đáng tội nghiệp.
Tôi thấy đứa bé run run lòng tôi đau nhói. Tôi nắm lấy tay đứa bé:
- Đây! Anh cho em nè! Em ăn đi.
Đứa bé nhìn tôi lưu luyến rồi lao nước mắt:
- Dạ! em cảm ơn anh em cảm ơn anh rất nhiều…
Rồi nó nhận ổ bánh mì còn nóng trên tay. Vụt chạy nhanh về phía bên kia đường. Nó đưa ổ bánh cho những đứa trẻ khác. Rồi chúng nó chia cho nhau cùng ăn. Tôi nhìn chúng nó mà cười : Lẽ đời thật khó tưởng tượng : Lá lành đùm lá rách. Lá rách lại đùm lá tả tơi. /./

Trọng Bảo

Gửi chanhrhum

Gửi chanhrhum: Hôm qua có một người bạn sau khi đọc báo gọi điện đến nói anh viết toàn chuyện buồn. VN ta thiếu gì chuyện vui mà chỉ viết chuyện buồn cả cái truyện dài Chuyện đời hắn cũng vậy...
Có lẽ vì thế nên hôm nay nhất định anh sẽ post lên blog một chuyện vui mới được...

chanhrhum

Anh ơi!

Truyện này anh đăng trên blog lâu rồi mà. Đọc lại vẫn thấy ngậm ngùi anh ạ.

Trọng Bảo

Gửi Lão Chõe

Gửi Lão Chõe: Suốt ngày ngồi đọc văn kiện dự thảo báo cáo thỉnh thoảng ngẫu hứng thì viết vài trang văn vẻ cho nó đỡ mai một nghề tay trái ấy mà... Chắc cũng chả ăn thua gì lắm đâu... hi...
Chúc cho nhà văn Đất Tổ luôn thành công hoành tráng!

Chõe Bò

Chúc mừng lão dở người Trọng Bảo lổi nên trên trang báo Văn nghệ Trẻ. Nhà văn năm nay nàm ăn khấm khá vào cầu đấy. Chúc mừng chúc mừng. Dạo này Chõe bò em mải chăn bò chẳng đẻ được cái chuyện lào lại đâm đầu vào yêu lên chỉ thơ phú lăng nhăng thôi. Bà xã nhà em ghét nắm nhưng đành "sống chung với nũ" anh ạ.

Trọng Bảo

Gửi anh Trần Như Đắc

Gửi anh Trần Như Đắc: Cám ơn anh. Kính chúc anh mạnh khỏe viết lách đều đều.

dactran

Chúc mừng

Truyện đọc thì gai nhưng vẫn thấm đậm tình nhân ái của người viết mình rất vui vì Trọng Bảo có truyện ngắn hay đăng trên báo của hội nhà văn chúc TB tiếp tục phát huy cho đời nhiều truyện ngắn hay nữa

Trọng Bảo

Gửi Hà Vân

Gửi Hà Vân: Cuộc đời còn rất nhiều cảnh éo le. Đời sống hiện đại hiện nay giàu nghèo khoảng cách ngày càng lớn thì càng có những cảnh đau lòng như vậy em ạ! Mà thực tế hàng ngày luớt qua trên báo thôi đã thấy rất nhiều cuộc đời như của lão Dở người này em ạ.
Chúc em một tuần vui!

Hà Vân

Em đọc câu chuyện - thấy khan khan trong cổ.
Một truyện hay và em tin là trong đời thực có những hoàn cảnh như thế.
Thật đáng tiếc là có những con người chỉ vừa có hơn người khác đồng tiền mà đã nửa đấu - CON - to hơn nửa sau - NGƯỜI - quá rồi.
Dù sao em vẫn hy vọng là xã hội với đà phát triển thì tri thức và văn hoá - trong đó văn hoá hành xử - cũng cao dần lên

Trọng Bảo

Gửi catbien

Gửi catbien: Truyện ngắn Lão dở người được đăng trên Văn nghệ Trẻ post lại để thành cảm ơn Ban Biên tập VNT anh ạ!
Cám ơn anh luôn ghé thă­m. (Trọng Bảo)

Trọng Bảo

Gửi Vũ Thu Huế

Gửi Vũ Thu Huế: Nhuận bút cũng chỉ bình bình thôi. In trên báo viết được là phấn khởi rồi em ạ! Chúc em một tối CN vui

Trọng Bảo

Gửi vuthanhhoa

Gửi vuthanhhoa: Báo VNT có các biên tập viên khá giỏi tay nghề “dám” cho đăng nhiều truyện chính người đọc cũng thấy ghê ghê… Năm trước truyện ngắn “Thầy ơi” của anh post lên mạng nhà văn PĐ ở VNT lấy xuống in anh cũng thấy hơi sờ sợ vì đây là chuyện đánh Tàu chuyện hiện nay ta vẫn né… hi…
Mấy hôm về quê không Internet hôm nay mới trả lời em được. Chúc em một ngày nghỉ vui!

catbien

Đã đọc truyện ngắn cảm động này của anh và đã có comment cảm nhận.
Chúc mừng anh truyện ngắn đăng báo Văn nghệ trẻ.
Chúc anh ngày vui!

vũ thu huế

chúc mừng anh nhé. lại chuẩn bị có nhuận bút nhiều nhiều rùi...

vuthanhhoa

Truyện đọc cảm động quá anh ạ cũng hơi ngạc nhiên vì báo VNT "dám" đăng lên vì câu chuyện trung thực và "đau" anh nhỉ. Chúc mừng anh.