Suýt hiểu lầm (Góc lính hài hước)

 

Suýt hiểu lầm

Truyện vui của Trọng Bảo

       Đơn vị hành quân dã ngoại về làng Hạ luyện tập và làm công tác dân vận. Chiến sĩ An được phân công về ở nhà ông Huân. Ông Huân vừa trúng mùa thu hoạch khá nên mua được một cái đạp mới. Là một lão nông vùng cao nên ông chưa biết đi xe đạp. An tận tình giúp ông tập đi xe nên ông càng quý An.

       Sáng nay ông Huân thồ một bao tải thóc đi xay xát. Mới tập đi xe đạp lại thồ nặng bánh xe đâm vào một viên gạch nên ông ngã chổng kềnh giữa đoạn đường vắng ven núi. Tuy đau nhưng ông Huân vẫn cố lồm cồm ngồi dậy. Chợt nhìn thấy chiến sĩ An đang nằm ở cạnh đường ông mừng quá gọi:

- Chú An giúp bác với...

Thấy An vẫn nằm yên ông lại gọi to:

- Chú An.. . chú An! Bác đau quá giúp bác dựng cái xe lên với chứ!

An nhìn ông khẽ lắc đầu. Ông Huân đã đứng dậy được. Ông tập tễnh đi lại chỗ An đang nằm và hỏi vẻ bực:

- Chú làm sao thế! Thấy dân bị tai nạn mà không chịu cứu hả?

           Lúc này An đành nói nhỏ:

- Bác ơi! Cháu đã "chết" được gần nửa tiếng rồi...

Ông Huân trố mắt:

- Chết là chết thế nào chú vẫn còn nói được cơ mà?

Giữa lúc đó thì có tiếng còi vang lên và tiếng hô: "Dừng tập!". Từ các bụi cây bờ ruộng các chiến sĩ ồn ào kéo ra. An vội chạy lại chỗ ông lão. Vừa giúp ông buộc lại bao thóc An vừa thanh minh:

       - Lúc nãy cháu đang trong tình huống bị "hy sinh" thấy bác ngã rồi lại ngồi dậy ngay được nên yên trí là bác chỉ bị thương thôi...

- À! Thì ra các chú đang tập trận chú đã "chết" rồi mà bác lại cứ ngỡ chú không chịu giúp dân... Thế là suýt nữa thì bác hiểu lầm chú... Mà bác vô lý thật người bị thương lại đi gọi người "chết" đến cứu...

                                                                                              Ngày 13/4/2009

Trọng Bảo

Gửi anh Nguyễn Đức Đát

Gửi anh Nguyễn Đức Đát: Đúng là lính còn rất nhiều chuyện vui. Thôi thì nghĩ lại được cái gì thì viết cái nấy dần dần mà anh... hi hi... Kính chúc sức khỏe anh!

Nguyễn Đức Đát

Gửi Trọng Bảo

Chưa thật buồn cười lắm Trọng Bảo à. Chuyện của lính còn vô vàn chuyện cười ra nước mắt đấy. Chúc viết đều và hay nhé.

Trọng Bảo

Gửi anh Nguyễn Xuân Tư

Gửi anh Nguyễn Xuân Tư: Chào anh! Chúc anh luôn vui và có những phóng sự ảnh đẹp về các miền quê đất nước.

Nguyễn Xuân Tư

Mà bác vô lý thật người bị thương lại đi gọi người "chết" đến cứu...
---
Hài hước và thi vị. Chúc mững người có tài viết truyện cười.

Trọng Bảo

Gửi Hà Mi

Gửi Hà Mi: Làm thơ thì phải buồn mới tạo được thi hứng cho thơ còn viết tiểu phẩm thì phải cười. Mâu thuẫn là ở chỗ ấy đấy em ạ!
Chúc em một tối vui.

Hà Mi

anh Trọng Bảo kính!

Lúc này An đành nói nhỏ:

- Bác ơi! Cháu đã "chết" được gần nửa tiếng rồi...

Ông Huân trố mắt:

- Chết là chết thế nào chú vẫn còn nói được cơ mà?
***
Anh à đang buồn mà phải cười vì mẩu chuyện tếu dễ thưong của anh nè.
Cảm ơn anh cho em nụ cười. Chúc anh vui và mai lại được đọc tiểu phẩm mới anh nhé!